Đỗ Hồng Ngọc's Blog, page 47

November 27, 2019

Thư gởi bạn xa xôi (28.11.19)

 


Thư gởi bạn xa xôi (28.11.2019)

Kể vài chuyện vui vui gần đây hả?


Có ngay!


Lâu lâu như cứ giựt mình một cái, có người lại phát hiện ra một điều mới mẻ, bèn làm ầm lên, truyền đầy trên internet: đó là chuyện “Toàn Láo Cả”!


Bạn biết đó, số là hơn 2 năm trước, Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc có viết một bài trên Facebook của ông, tựa là “Toàn Láo Cả!”. Bài viết được chia sẻ “chóng mặt” trên mạng, và điều thú vị là gán cho mình – Bs Đỗ Hồng Ngọc- là tác giả. Chuyện cũ đã 2 năm rồi, nhưng cứ chừng mấy tháng lại “bùng phát” lên một phen ầm ỉ, như một thứ bệnh tái phát mạnh mẽ. Một người nào đó, đọc được chuyện cũ, đã đính chính từ lâu, lại hào hứng tung lên mạng để chia sẻ khắp nơi. Đúng là thời đại của Fake News.


Hai hôm nay, nhiều bạn phone mình, nhiều bạn gởi meo kêu “thậm nguy” “chí nguy” vì có đã sự nhầm lẫn tai hại. Bởi lần này, để cho chắc ăn, người ta đã sửa lại tên Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc thành “Bác sĩ” Đỗ Duy Ngọc và còn chèn thêm cái hình của mìh, Bs Đỗ Hồng Ngọc, như để xác tín! Một người bạn giáo sư có tuổi, nói “rõ ràng đây là hình của anh gắn trên bài viết sao anh còn chối không phải bài viết của anh”? Thật dễ thương! Thế hệ mình- trên dưới 80- vậy đó, tưởng cái gì cũng thật, quên rằng ta đang ở thời đại Post Truth, Fake News vô cùng “thú vị” hôm nay. Mình trả lời ông rằng vậy mình sẽ thay ngay tên ông là tác giả với cái hình của chính ông nhé, làm ông rất ngạc nhiên.


Xin “đăng lại” đây câu chuyện cũ này lần nữa, và xin nói rõ thêm rằng: ông Đỗ Duy Ngọc là một họa sĩ, nhiếp ảnh gia, nhà văn, đạo diễn… tài hoa, đẹp trai và hãy còn khá trẻ, còn Đỗ Hồng Ngọc, bác sĩ thì già nua, lụ khụ, tuổi đã 80!


Bạn cũng có thể “kiểm chứng” bằng gõ nhẹ lên Google tên Đỗ Duy Ngọc, hoặc vào Fb của ông để xem thêm.


Thân mến,


Đỗ Hồng Ngọc.


(28.11.2019)


…………………………………………………………………………….


DO DUYNGOC 

5:45 PM (11 minutes ago)


to me


NÓI LẠI CHO RÕ


Cuối tháng 10.2017, một thời gian ngắn sau khi chuyện “Treo dê bán chó” của Khải Silk và nhiều doanh nghiệp nổ ra, tôi có viết bài “TOÀN LÁO CẢ” để nói lên thực trạng của xã hội ta bây giờ. Những người tưởng thành đạt trong sự nghiệp, hàng ngày vẫn rao giảng đạo đức, dạy dỗ lớp trẻ lại toàn là lũ láo chuyên lừa đảo.

Và từ đấy, cả một hệ thống nói láo trở thành một hiện tượng khó thay đổi trong cuộc sống. Bài viết không ngờ phát tán rộng trên mạng và được đồng tình.


Thế rồi, mấy hôm nay, tôi nhận hàng trăm tin nhắn và mail cho biết là bài này một số được đề tên tác giả là BS Đỗ Hồng Ngọc và còn kèm theo hình chân dung của anh. Đó là một sự hiểu lầm, đồng thời cũng có một lời nhắn của chính BS Đỗ Hồng Ngọc đề nghị tôi nên lên tiếng đính chính việc này để tránh những việc đáng tiếc cho cả anh và tôi. Nay tôi khẳng định bài viết đấy của tôi viết, không phải của BS Đỗ Hồng Ngọc, có thể người ta thấy tên chúng tôi gần giống nhau hoặc sức ảnh hưởng đến cộng đồng của BS Đỗ Hồng Ngọc có tầm tác động rộng rãi hơn tên tôi nên ghép tên của BS vào bài viết. Đó là một việc làm không minh bạch.

Tôi xin nói lại cho rõ.


Và cũng xin lỗi Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc nếu bài viết này có mang đến những phiền toái đến anh, anh hiều cho tất cả đều ngoài ý muốn của tôi.

Có thể một thời gian ngắn nữa, tôi sẽ xoá bài này để tránh những phức tạp có thể xảy đến cho bản thân.

26.11.2017

DODUYNGOC


DODUYNGOC

0913711081

doduyngoc.jimdo.com


………………………………………………………………………….


Trang Quanvenduong nổi tiếng “bắt vịt cồ” của Gs Huỳnh Chiếu Đẳng còn có cách ”đính chánh” khá độc đáo.


Rất cảm ơn anh HCD.


 


 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 27, 2019 16:45

November 26, 2019

Có một buổi Giao lưu về “Biết Ơn Mình”

 


Thân mời các bạn tham dự buổi Giao lưu-Ra mắt sách:


Phương Nam Book và Hội quán Các Bà Mẹ tổ chức buổi “Giao lưu- Ra mắt sách” BIẾT ƠN MÌNH của Đỗ Hồng Ngọc.


Nghe nói CBM sẽ… mặc áo dài (?), và nhạc sĩ Trần Văn Quang sẽ hát TCS nữa!


Rảnh ghé vui nhe.


………………………………………….


Vừa rồi tôi có gởi sách tặng một… doanh nhân trẻ ở một nơi xa, anh trả lời:


“… dạ em cảm ơn anh rất nhiều, em đã nhận sách và đã đọc được một phần, sách hay thì chắc rồi nhưng tuyệt vời là rất cần cho những người quên cảm ơn mình như em đây…” (T.A)


 



(ảnh Thảo Nhiên)


……………………………………………………….


Vài hình ảnh buổi Giao lưu – Ra mắt sách BIẾT ƠN MÌNH 29.11.2019


Buổi Giao lưu- Ra mắt sách “Biết Ơn Mình” của ĐHN do PNB và Hq Các bà mẹ tổ chức, 29.11.2019. Dịp này, nhạc sĩ Trần Văn Quang đã hát “Tạ Ơn” của Trịnh Công Sơn và một nữ khán giả (Thanh Hà) hát “Thơ tình cuối mùa thu” của Xuân Quỳnh/ Phan Huỳnh Điểu… “mùa thu vào hoa cúc/ chỉ còn anh và em/ là của mùa thu cũ…”. (ghi chú: MC Vũ Hồng Loan, áo đỏ)



 


Một bé say mê đọc Biết Ơn Mình…






 


 


 


 


 


 


 


 


 


Đông Vy thay mặt PNB cảm ơn quý thân hữu và BTC…

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 26, 2019 22:08

Có một buổi Trò chuyện về “Biết Ơn Mình”

 


Thân mời các bạn tham dự buổi Giao lưu-Ra mắt sách:


Phương Nam Book và Hội quán Các Bà Mẹ tổ chức buổi “Giao lưu- Ra mắt sách” BIẾT ƠN MÌNH của Đỗ Hồng Ngọc.


Nghe nói CBM sẽ… mặc áo dài (?), và nhạc sĩ Trần Văn Quang sẽ hát TCS nữa!


Rảnh ghé vui nhe.


………………………………………….


Vừa rồi tôi có gởi sách tặng một… doanh nhân trẻ ở một nơi xa, anh trả lời:


“… dạ em cảm ơn anh rất nhiều, em đã nhận sách và đã đọc được một phần, sách hay thì chắc rồi nhưng tuyệt vời là rất cần cho những người quên cảm ơn mình như em đây…” (T.A)


 



 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 26, 2019 22:08

Kể chuyện thăm Úc châu 10.2019

 


Đỗ Hồng Ngọc kể chuyện thăm Úc châu 10.2019


Theo thông lệ, mỗi Thứ bảy đầu tháng Ban Phật học Chùa Xá Lợi đều có một buổi sinh hoạt “Chuyên đề”. Kỳ này, nhân chuyến đi thăm Úc châu vừa rồi của tôi, các bạn có nhã ý mời tôi “kể chuyện” về chuyến đi này của mình, đặc biệt trong dịp này tôi đã có vài buổi chia sẻ về “Phật học và Đời sống” tại chùa Quang Minh, Melbourne, Australia.


Dù thời gian ở Úc chỉ có 3 tuần ngắn ngủi, nhưng tôi cũng đã “tranh thủ” đi cho biết đó biết đây và bây giờ lai rai kể chuyện cùng các bạn…


Rất cảm ơn nvquyen đã thực hiện video clip này và cảm ơn Nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn, cùng các bạn hữu đã đóng góp nhiều ý kiến sôi nổi…


Trân trọng,


Đỗ Hồng Ngọc.


 


 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 26, 2019 02:22

ĐHN: Kể chuyện thăm Úc châu 10.2019

 


Đỗ Hồng Ngọc kể chuyện thăm Úc châu 10.2019


Theo thông lệ, mỗi Thứ bảy đầu tháng Ban Phật học Chùa Xá Lợi đều có một buổi sinh hoạt “Chuyên đề”. Kỳ này, nhân chuyến đi thăm Úc châu vừa rồi của tôi, các bạn có nhã ý mời tôi “kể chuyện” về chuyến đi Úc châu của mình, đặc biệt dịp này đã có vài buổi chia sẻ về “Phật học và Đời sống” tại chùa Quang Minh, Melbourne, Australia. Dù thời gian ở Úc chỉ có 3 tuần ngắn ngủi, nhưng tôi cũng đã “tranh thủ” đi cho biết đó biết đây và bây giờ lai rai kể chuyện cùng các bạn…


Rất cảm ơn nvquyen đã thực hiện video clip này và cảm ơn Nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn, cùng các bạn hữu đã đóng góp nhiều ý kiến sôi nổi…


Trân trọng,


Đỗ Hồng Ngọc.


 


 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 26, 2019 02:22

November 20, 2019

Hồ Đắc Đằng: Vô Kỵ học đi biển

 


Ghi chú: Tiếp tục loạt vài “Vô Kỵ…” rất đặc sắc của Bs Hồ Đắc Đằng. Xin trân trọng giới thiệu đến các bạn.


Nhớ đọc từ bài thứ nhất: “Vô Kỵ Học Võ” trên trang www.dohongngoc.com này nhé.


Bạn Võ Quang (Đèn Biển) đã giúp chuyển bản viết tay của Hồ Đắc Đằng (chữ bác sĩ đọc không ra!) thành bản Word để có thể post lên như thế này! Đa tạ Đèn Biển!


Thân mến,


ĐHN.


…………………………………………….


Vô Kỵ học đi biển

Hồ Đắc Đằng


 


Vô Kỵ vốn sợ chết chìm nên cực chẳng đã nó mới xuống thuyền để qua đò. Thế nên khi thầy nó đề nghị dạy nó đi biển là nó từ chối liền.


– Vô Kỵ nầy. Đi biển là cả một nghệ thuật. Nhất là đi biển trong đêm.


Trời đất, Vô Kỵ ngẫm nghĩ trong đầu, nhưng không dám nói ra. Ban ngày đã là không bờ, không bến, chẳng biết đâu là đâu, bây giờ bắt đi ban đêm thì có chịu chết.


– Nầy Vô Kỵ – thầy nó đoán cái tâm của nó đúng phong phóc – con còn nhớ thầy dạy con bắn cung? Bắn cung mà nhắm mắt mà bắn đúng trăm lần như một? Đấy đi biển ban đêm mà không bao giờ lạc, mà không bao giờ đụng đá ngầm là như vậy.


Vô Kỵ nó có nhớ cái vụ bắn cung nhắm mắt nầy mà nó vẫn chưa tưởng tượng ra liên hệ thế nào đến đi biển ban đêm.


Hải đăng (Đèn biển): Đèn để tránh.


Nghe thầy nó nói đến hải đăng Vô Kỵ sáng mắt lên:


– Thưa thầy, để con kể chuyện tiếu lâm về hải đăng thầy nghe. Có một thủy quân đề đốc hạm trưởng. Một đêm tàu ổng thấy có một ánh đèn đằng xa. Ổng đánh diện “Hạm trưởng chiến hạm tuần dương, tránh ra chỗ khác”. Điện trả lời “Binh nhì hải quân, không tránh, ông phải đổi hướng”. Hạm trưởng “Bất phục tùng, sẽ cho ra tòa án quân sự”. Trả lời “Tòa không xử được. Đây là hải đăng”. Hạm trưởng vâng lời, bẻ lái.


Thầy nó biết cái chuyện nầy rồi nhưng vẫn cười thỏa thích với nó.


– Ban đêm – thầy nó dạy – hải đăng là để con biết chỗ nào để tránh. Hải đăng cố định, vững như núi, tám gió không động. Trong võ nghệ, xuống tấn, bàn tay năm ngón đưa về phía trước để thủ thế. Ngũ giới là 5 cái không làm. Hải đăng chỉ một cái: người đi thuyền ban đêm phải tránh.


Hải đăng: Ánh sáng phải nhắm.


– Phải nhắm? – Vô Kỵ kinh ngạc – Đi biển ban đêm mà thấy một ánh sáng từ xa mà phải nhắm vào nó?


– Đúng, phải nhắm vào nó, đến phút chót. Trong đời sống tâm linh, cái đèn con nhắm là cái ánh sáng từ bên trong, từ nội tâm, của Bát nhã. Bên ngoài có ngũ giới để tránh, bên trong có Bát nhã để hướng thì khỏi đi lạc.


– Liên hệ thế nào với đi biển ban đêm, thưa thầy?


– Có một nước ở Nam Mỹ, hồi xưa, cả ngàn năm trước, có nền văn minh rất cao. Dân tộc Maya, vùng Yucatan bây giờ của Mễ tây cơ. Lúc đó làm gì có GPS hay vệ tinh. Họ tìm ra một cách rất thần kỳ để hướng dẫn tàu bè của họ trở về đất liền, an toàn không đụng đá ngầm.


Vô Kỵ bắt đầu tò mò. Đá ngầm. Đúng thật, đụng đá là chết, ban ngày đã khó thấy rồi. Ban đêm, đèn sáng cách mấy cũng chẳng hơn được gì. Để một cái hải đăng nhỏ ở đó thì là tiện nhất, cần gì phải sáng chế cái gì khác.


– Dân Maya rất thông minh. Chỗ biển của họ có nhiều đá ngầm. Tàu bè của họ đụng mấy đá ngầm cả trăm năm rồi nên họ có kinh nghiệm. Họ đánh dấu đá ngầm. Họ khám phá ra có một hải đạo rất hẹp đi thẳng vô thành phố, không có đá ngầm. Khổ một nỗi, hải đạo nầy rất dài mà ban đêm thì mấy dấu hiệu không thấy được. Họ bèn xây một cái tháp bằng đá, cao bằng 10 tầng lầu, kiểu Kim tự tháp ở Ai Cập nhưng nhỏ hơn. Trên đỉnh tháp, họ xây một cái phòng, chỉ có một cái cửa sổ, hẹp và cao, hướng ra biển. Ở cuối phòng, xa cửa sổ, họ đốt lửa to. Ánh sáng thoát ra khỏi phòng chỉ có thể qua cửa sổ thôi. Cái chùm ánh sáng nầy rất hẹp vì nguồn sáng ở xa khe hở. Một người nào đó chỉ thấy được ánh sáng nầy khi nào họ đứng ngay trong chiều của chùm ánh sáng nầy.


Vô Kỵ vỗ đùi cười ha hả. Nó bắt đầu hiểu cái trí thông minh của người Maya.


– Thành ra, từ ngoài biển khơi – thầy nó giải thích tiếp – thuyền nào mà thấy được chùm sáng nầy là an toàn trong cái hải đạo không đá ngầm nầy. Lệch qua một chút, không còn thấy ánh sáng nữa, họ biết ngay là phải lái trở lại một chút. Cứ thế mà từ từ tiến về đất liền an toàn.


– Hay quá. Hay quá, dân Maya thông minh thật.


– Con học được bài học gì, Vô Kỵ?


– Bài học gì, thưa thầy? Dĩ nhiên là dân Maya muốn về an toàn thì về ban đêm là tốt nhất. Ban ngày, đá ngầm thì không thấy mà ánh sáng của lửa trên tháp làm sao thấy được.


Đôi khi, từ khổ đau mà tỉnh thức


Khổ đau có thể ví như đêm dài. Đêm dài có thể đưa đến trầm cảm, tuyệt vọng. Thế nhưng, có những lúc, có những hoàn cảnh mà đêm trở thành quá dầy, nó có thể đánh thức một cái ánh sáng giác ngộ mà đã có sẵn ở đó từ bao giờ mà ai đó không thấy được vì cái gì cũng trôi chảy, dễ dàng.


“Đôi khi một cái đau khổ cùng tột lại là một tiếng chuông làm cho người ta giật mình, tỉnh giấc ra khỏi mộng đời”


(Sometimes extreme suffering turns out to be a waking up call for somes) *


(HĐĐ)


………………………………………………………………………………………………


* Đọc được trong một buổi học CME (Continued Medical Education) ở Boston


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 20, 2019 18:15

Hồ Đắc Đằng: Vô Kỵ học đi biển ban đêm

 


Ghi chú: Tiếp tục loạt vài “Vô Kỵ…” rất đặc sắc của Bs Hồ Đắc Đằng. Xin trân trọng giới thiệu đến các bạn.


Nhớ đọc từ bài thứ nhất: “Vô Kỵ Học Võ” trên trang www.dohongngoc.com này nhé.


Bạn Võ Quang (Đèn Biển) đã giúp chuyển bản viết tay của Hồ Đắc Đằng (chữ bác sĩ đọc không ra!) thành bản Word để có thể post lên như thế này! Đa tạ Đèn Biển!


Thân mến,


ĐHN.


…………………………………………….


Vô Kỵ học đi biển ban đêm

Hồ Đắc Đằng


 


Vô Kỵ vốn sợ chết chìm nên cực chẳng đã nó mới xuống thuyền để qua đò. Thế nên khi thầy nó đề nghị dạy nó đi biển là nó từ chối liền.


– Vô Kỵ nầy. Đi biển là cả một nghệ thuật. Nhất là đi biển trong đêm.


Trời đất, Vô Kỵ ngẫm nghĩ trong đầu, nhưng không dám nói ra. Ban ngày đã là không bờ, không bến, chẳng biết đâu là đâu, bây giờ bắt đi ban đêm thì có chịu chết.


– Nầy Vô Kỵ – thầy nó đoán cái tâm của nó đúng phong phóc – con còn nhớ thầy dạy con bắn cung? Bắn cung mà nhắm mắt mà bắn đúng trăm lần như một? Đấy đi biển ban đêm mà không bao giờ lạc, mà không bao giờ đụng đá ngầm là như vậy.


Vô Kỵ nó có nhớ cái vụ bắn cung nhắm mắt nầy mà nó vẫn chưa tưởng tượng ra liên hệ thế nào đến đi biển ban đêm.


Hải đăng (Đèn biển): Đèn để tránh.


Nghe thầy nó nói đến hải đăng Vô Kỵ sáng mắt lên:


– Thưa thầy, để con kể chuyện tiếu lâm về hải đăng thầy nghe. Có một thủy quân đề đốc hạm trưởng. Một đêm tàu ổng thấy có một ánh đèn đằng xa. Ổng đánh diện “Hạm trưởng chiến hạm tuần dương, tránh ra chỗ khác”. Điện trả lời “Binh nhì hải quân, không tránh, ông phải đổi hướng”. Hạm trưởng “Bất phục tùng, sẽ cho ra tòa án quân sự”. Trả lời “Tòa không xử được. Đây là hải đăng”. Hạm trưởng vâng lời, bẻ lái.


Thầy nó biết cái chuyện nầy rồi nhưng vẫn cười thỏa thích với nó.


– Ban đêm – thầy nó dạy – hải đăng là để con biết chỗ nào để tránh. Hải đăng cố định, vững như núi, tám gió không động. Trong võ nghệ, xuống tấn, bàn tay năm ngón đưa về phía trước để thủ thế. Ngũ giới là 5 cái không làm. Hải đăng chỉ một cái: người đi thuyền ban đêm phải tránh.


Hải đăng: Ánh sáng phải nhắm.


– Phải nhắm? – Vô Kỵ kinh ngạc – Đi biển ban đêm mà thấy một ánh sáng từ xa mà phải nhắm vào nó?


– Đúng, phải nhắm vào nó, đến phút chót. Trong đời sống tâm linh, cái đèn con nhắm là cái ánh sáng từ bên trong, từ nội tâm, của Bát nhã. Bên ngoài có ngũ giới để tránh, bên trong có Bát nhã để hướng thì khỏi đi lạc.


– Liên hệ thế nào với đi biển ban đêm, thưa thầy?


– Có một nước ở Nam Mỹ, hồi xưa, cả ngàn năm trước, có nền văn minh rất cao. Dân tộc Maya, vùng Yucatan bây giờ của Mễ tây cơ. Lúc đó làm gì có GPS hay vệ tinh. Họ tìm ra một cách rất thần kỳ để hướng dẫn tàu bè của họ trở về đất liền, an toàn không đụng đá ngầm.


Vô Kỵ bắt đầu tò mò. Đá ngầm. Đúng thật, đụng đá là chết, ban ngày đã khó thấy rồi. Ban đêm, đèn sáng cách mấy cũng chẳng hơn được gì. Để một cái hải đăng nhỏ ở đó thì là tiện nhất, cần gì phải sáng chế cái gì khác.


– Dân Maya rất thông minh. Chỗ biển của họ có nhiều đá ngầm. Tàu bè của họ đụng mấy đá ngầm cả trăm năm rồi nên họ có kinh nghiệm. Họ đánh dấu đá ngầm. Họ khám phá ra có một hải đạo rất hẹp đi thẳng vô thành phố, không có đá ngầm. Khổ một nỗi, hải đạo nầy rất dài mà ban đêm thì mấy dấu hiệu không thấy được. Họ bèn xây một cái tháp bằng đá, cao bằng 10 tầng lầu, kiểu Kim tự tháp ở Ai Cập nhưng nhỏ hơn. Trên đỉnh tháp, họ xây một cái phòng, chỉ có một cái cửa sổ, hẹp và cao, hướng ra biển. Ở cuối phòng, xa cửa sổ, họ đốt lửa to. Ánh sáng thoát ra khỏi phòng chỉ có thể qua cửa sổ thôi. Cái chùm ánh sáng nầy rất hẹp vì nguồn sáng ở xa khe hở. Một người nào đó chỉ thấy được ánh sáng nầy khi nào họ đứng ngay trong chiều của chùm ánh sáng nầy.


Vô Kỵ vỗ đùi cười ha hả. Nó bắt đầu hiểu cái trí thông minh của người Maya.


– Thành ra, từ ngoài biển khơi – thầy nó giải thích tiếp – thuyền nào mà thấy được chùm sáng nầy là an toàn trong cái hải đạo không đá ngầm nầy. Lệch qua một chút, không còn thấy ánh sáng nữa, họ biết ngay là phải lái trở lại một chút. Cứ thế mà từ từ tiến về đất liền an toàn.


– Hay quá. Hay quá, dân Maya thông minh thật.


– Con học được bài học gì, Vô Kỵ?


– Bài học gì, thưa thầy? Dĩ nhiên là dân Maya muốn về an toàn thì về ban đêm là tốt nhất. Ban ngày, đá ngầm thì không thấy mà ánh sáng của lửa trên tháp làm sao thấy được.


Đôi khi, từ khổ đau mà tỉnh thức


Khổ đau có thể ví như đêm dài. Đêm dài có thể đưa đến trầm cảm, tuyệt vọng. Thế nhưng, có những lúc, có những hoàn cảnh mà đêm trở thành quá dầy, nó có thể đánh thức một cái ánh sáng giác ngộ mà đã có sẵn ở đó từ bao giờ mà ai đó không thấy được vì cái gì cũng trôi chảy, dễ dàng.


“Đôi khi một cái đau khổ cùng tột lại là một tiếng chuông làm cho người ta giật mình, tỉnh giấc ra khỏi mộng đời”


(Sometimes extreme suffering turns out to be a waking up call for somes) *


(HĐĐ)


………………………………………………………………………………………………


* Đọc được trong một buổi học CME (Continued Medical Education) ở Boston


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 20, 2019 18:15

Họp mặt lớp “Phật Học & Đời Sống”

 


Vài hình ảnh về buổi Họp mặt lớp “Phật Học & Đời Sống”


(CN 17.11.2019).


 


(ảnh NVQ)


 


Buổi họp mặt nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam cũng là dịp kỷ niệm 2 năm Lớp “Phật Học & Đời Sống” của Chùa Phật học Xá Lợi Tp.HCM. Như vậy là đã trải qua 50 buổi học được quay videoclip đưa lên youtube (do nvquyen thực hiện) và gần 50 buổi của năm vừa qua – đã không quay video clip- mà chỉ thảo luận học tập tại chỗ.


 



Anh Dương Minh Trí thay mặt anh chị em đọc “diễn văn”…


 


“Hôm nay nhân Ngày Nhà giáo em xin đại diện cho lớp PHẬT HỌC và ĐỜI SỐNG chúc Bs. Ngọc, thầy Minh Ngọc và anh Thiện được nhiều sức khỏe và có nhiều an lạc trong cuộc sống.


Lớp chúng ta là một lớp học khá đặc biệt, chúng ta không được dạy về kiến thưc thế gian để mưu sinh trong cuộc sống mà được dạy về giáo lý Phật Đà, một giáo lý thậm thâm vi diệu và cũng là một phương tiện rất hữu ích giúp chúng ta có được một cuộc sống an lạc thân tâm trong một xã hội đầy bề bộn, xô bồ như hiện nay. Đây là một thuận duyên rất lớn và chúng ta hãy cùng nhau nắm bắt nó, hiểu nó và thực hành nó. Lớp xin tri ơn đến các thầy đã tạo ra cơ duyên thuận lợi này cho chúng em.


Với Bs Đỗ Hồng Ngọc, ngoài sự trải nghiệm dày dặn của bản thân, ngoài một phương pháp giảng dạy rất khoa học khêu gợi trí tư duy của mỗi người,  Bs còn có một phong cách nói chuyện rất từ tốn, điềm đạm, ung dung. Điều này đã gây ấn tượng cho lớp ngay từ những buổi đầu được tiếp xúc với Bs. Một người thầy dạy đạo ngoài việc truyền đạt giáo lý qua khẩu giáo còn truyền giới đức qua thân giáo, phong cách của Bs có thể xem như là thân giáo và mỗi chúng ta nên học hỏi.


Với thầy Minh Ngọc, một người được đào tạo bài bản về Phật học, có kiến thức uyên thâm về Hán văn, thầy đã giải thích rõ ràng những ý nghĩa thâm thúy của các thuật ngữ bằng tiếng Hán trong kinh điển. Ngoài ra thầy có cách diễn đạt câu chữ rất rõ rãng làm cho người học dễ tiếp thu và có đặc tính nói rất thật khi nhận xét hay phát biểu về một vấn đề nào đó.


Với anh Tô Văn Thiện, một người gắn bó lâu dài nhất với lớp, là một người đã làm việc qua nhiều năm , đầu tiên là với thầy Thích Đồng Bổn, kế tiếp là với thầy Thích Tuệ Nhật và hiện nay là với Bs. Đỗ Hồng Ngọc và thầy Minh Ngọc. Có thể nói lớp chúng ta tồn tại và phát triển được như ngày nay một phần lớn công lao thuộc về anh. Anh Thiện cũng là người rất chu đáo, chuẩn bị bài vở rất kỹ mỗi khi anh tham dự lớp.


Một lần nữa chúng em xin cám ơn các Thầy rất nhiều.


Café Đông Hồ


Sài Gòn, ngày 17/11/2019″



 


Anh Đào Văn Thanh, người “học viên” lớn tuổi và kỳ cựu nhất của Lớp phát biểu rất hay, và đóng góp nhiều ý kiến cho những Chuyên đề nên học vào thời gian tới.


Cô Hoa Đức cũng là một “học viên kỳ cựu” phát biểu rất chân tình. Sau đó, các anh chị em lần lượt nói lên những cảm nghĩ, những “hiệu ứng” của việc trải nghiệm thực tế… trong đời sống hàng ngày…


Rồi cùng kéo nhau chụp chung một tấm hình lưu niệm. (Ảnh nvquyền)


(ĐHN)

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 20, 2019 05:05

November 17, 2019

Sáng, Trưa, Chiều, Tối…


SÁNG, TRƯA, CHIỀU, TỐI…

Đỗ Hồng Ngọc


Kinh sách khuyên học Phật dù một câu một chữ cũng… quý !


Lục tổ Huệ Năng lúc còn gánh củi trên rừng chỉ nghe người ta tụng câu “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” mà hoát nhiên đại ngộ. Lại nhớ chuyện một thiền sư cho đệ tử mỗi một chữ “Vô” để làm “thoại đầu” mà thiền tập…


Các bậc tôn túc tự xưa đã đúc kết những câu những chữ chẳng đá ng cho ta ngẫm ngợi đó sao?


Chẳng hạn “trà Tào Khê”, “cơm Hương Tích”, “thuyền Bát-nhã”, “trăng Lăng-già”!


Chẳng đủ cho một ngày Sáng, Trưa, Chiều, Tối… cho mỗi chúng ta đó sao?


Trà Tào Khê


Huệ Năng từ phương Nam lặn lội đến Huỳnh Mai bái Ngũ tổ Hoàng Nhẫn.


Tổ hỏi: “Ngươi từ phương nào đến, muốn cầu vật chi?”.


Huệ Năng đáp: “Đệ tử là dân Lãnh Nam, từ xa đến lễ Thầy, chỉ cầu làm Phật, không cầu gì khác!”.


Tổ bảo: “Ông người Lãnh Nam quê mùa, ít chữ, làm sao kham làm Phật?”.


Huệ Năng đáp: “Người có Bắc Nam chớ Phật tánh đâu có Nam Bắc. Kẻ quê mùa này cùng với Hòa thượng chẳng đồng, nhưng Phật tánh đâu có sai khác!”.


Hoàng Nhẫn giật mình. Cho xuống bếp… bửa củi, nấu cơm, giã gạo!


Không lâu sau đó, Ngũ Tổ gọi riêng truyền dạy cho, rồi trao y bát, lẻ n đưa Huệ Năng xuống thuyền trốn về phương Nam xa xôi nơi có dòng suối mát Tào Khê tu tập. Huệ Năng trở thành Lục tổ từ đó, ngày ngày uống ngụm trà Tào Khê, bắt đầu truyền thụ dòng Thiền “đốn ngộ”. Tâm truyền tâm. Bất lập văn tự. Kiến tánh thành Phật. Lấy Vô niệm làm tông, Vô tướng làm thể, Vô trụ làm gốc.


Huệ Năng dạy học trò nghiêm khắc. Đệ tử từ xa tìm đến tham vấn, xin ấn chứng mà chưa tỏ ngộ, chưa thấy “bổn lai vô nhất vật”, chưa nhận ra “Thức tự tâm chúng sanh – Kiến tự tâm Phật tánh”, còn loay hoay dính mắc mãi những đâu đâu thì thường bị quở phạt, trách mắng, cảnh tỉnh.


Một hôm có người học trò Vĩnh Gia Huyền Giác đến Tào Khê. Huyền Giác xuất gia từ nhỏ, tinh thâm Thiên Thai tông, nhờ xem Duy-ma-cật Sở thuyết mà tâm địa bừng ngộ.


Gặp Huệ Năng, ông đi quanh ba vòng rồi chống tích trượng đứng yên. Huệ Năng trách: Phàm làm Sa-môn phải đủ ba ngàn oai nghi, tám muôn tế hạnh, Đại đức từ đâu đến mà lớn lối ngạo mạn vậy?


Huyền Giác trả lời: Sinh tử sự đại – Vô thường tấn tốc (sinh tử việc lớn, vô thường mau chóng, lễ nghĩa làm chi!).


Huệ Năng đáp: Sao không nhận cái lý (thể) “Vô sinh” và thấu rõ (liễu) cái nghĩa “không chóng”.


Huyền Giác đáp: “Thể” tức vô sinh, “liễu” vốn không chóng.


Huệ Năng khen: Đúng vậy! Đúng vậy! Thế rồi Huệ Năng cùng Huyền Giác đối đáp, càng lúc càng sôi nổi.


Đoạn, Huyền Giác xin kiếu về, Huệ Năng hỏi. Về chóng thế sao?


Rồi, mời Huyền Giác ở lại Tào Khê với mình một đêm để cùng uống trà… mà đàm đạo!


Về sau, Huyền Giác viết Chứng đạo ca: Tuyệt học vô vi nhàn đạo nhân, Bất trừ vọng tưởng bất cầu chân. Vô minh thực tánh tức Phật tánh, Ảo hoá không thân tức Pháp thân. (…)


Cơm Hương Tích


Hôm đó Duy-ma-cật tiếp Bảo Tích và năm trăm vị vương tôn công tử, thiếu gia, con nhà viên ngoại – là những Bồ-tát tại gia tương lai – tại cái thất trống trơn của ông ở thành Tỳ-da-ly.


Giữa lúc mọi người đang sôi nổi hào hứng bàn những chuyện cao xa như hữu lậu với vô lậu, hữu vi và vô vi, sinh tử và niết-bàn… thì Xá-lợi-phất, vị đệ tử trí tuệ bậc nhất của Phật, lên tiếng đưa mọi người về “mặt đất”: “Sắp đến giờ ăn rồi. Các vị Bồ-tát này sẽ ăn thức gì đây?”.


Duy-ma-cật: “Xin đợi cho giây lát, tôi sẽ khiến quý vị được thứ thức ăn chưa từng có”. Thức ăn chưa từng có ư? Với các vị vương tôn công tử, thiếu gia, con nhà trưởng giả này thì cao lương mỹ vị có gì là lạ, tổ yến hồng sâm, nem công chả phượng có gì là lạ.


Họ háo hức chờ đợi Duy-ma-cật mang đến thứ thức ăn “chưa từng có”!


Thì ra… Duy-ma-cật mang đến một mùi hương! Một mùi hương thơm. Thứ “thức ăn” xin được từ cõi Chúng Hương của Phật Hương Tích! Đó là một thứ “thức ăn” chưa từng có.


Duy-ma-cật liền nhập vào Tam-muội, dùng sức thần thông khiến cho đại chúng nhìn thấy về hướng trên, cách đây nhiều cõi Phật liên tiếp nhau như số cát của bốn mươi hai con sông Hằng, có một cõi nước tên là Chúng Hương, hiện có Đức Phật hiệu là Hương Tích ngự tại đó. Nước ấy có mùi thơm bậc nhất đối với các mùi thơm của người ta và chư thiên ở các thế giới chư Phật mười phương. Khắp cõi ấy, mùi thơm tạo ra lầu gác. Người ta đi trên đất bằng mùi thơm. Các cảnh hoa viên và vườn tược đều bằng mùi thơm. Từ nơi thức ăn, mùi thơm bay tỏa ra khắp vô lượng thế giới mười phương.


Duy-ma-cật chỉ xin “chút xíu thức ăn thừa” của Phật Hương Tích để đãi các vương tôn công tử tại Tỳ-da-ly hôm ấy. Chỉ một  chút xíu thức ăn thừa  thôi nhé. Một chút thức ăn thừa thôi cũng đã là quá đủ, bởi thứ “thức ăn chưa từng có” đó là một thứ “vô tận hương” đến từ bên trong của người có giới đức. Chính là hương giới đức. Một thứ hương có thể “bay cao, bay xa, bay ngược chiều gió”!


Hương thơm giới đức không thể có trong một ngày một buổi. “Hương” thơm đó phải được “Tích” chứa từ từ mới đầy dần lên được, mới sung mãn, mới tràn trề… mới “ngát hương”!


Nhờ giới đức, cõi Chúng Hương đó của Phật Hương Tích chẳng cần phải thuyết pháp bằng văn tự mà chỉ dùng các mùi hương là đủ. Mọi chúng sanh nhờ hương giới đức mà đắc nhập luật hạnh. Bồ-tát ở cõi đó mỗi vị đều ngồi nơi cội cây thơm, nghe mùi thơm vi diệu kia mà thành tựu hết thảy các phép Tam-muội Đức tạng. Chẳng cần phải nói năng cho phiền hà, gây tranh cãi, hý luận. Bởi Giới là gốc. Có Giới thì có Định, có Huệ đó vậy.


Thuyền Bát-nhã


“Bát-nhã” lúc nào cũng phải có … “thuyền”! Nhưng có lúc “bè” cũng được… Có lần Phật bả o các đệ tử: Qua sông rồi còn vác bè theo chi cho nặng!


Quán Tự Tại Bồ-tát hành thâm Bát-nhã Ba-la-mật-đa (Prajna Paramita) thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.


Bát-nhã luôn là Bát-nhã “Ba-la-mật”. Prajna paramita. Para: bờ kia, bên kia. Mita: đến. Paramita: là đến bờ kia, là “đáo bỉ ngạn”. Từ bờ mê qua bến giác.


Qua bờ kia thì “Độ nhất thiết khổ ách” được ư? Được. Với điều kiện hành thâm Bát-nhã. Thấy rõ năm uẩn đều Không. Chẳng những vậy, khi đã thấy không tướng, thực tướng vô tướng, đã sống với Bát-nhã, sống trong Bát-nhã thì… cái núi Tu-di to đùng kia có thể nhét vào hột cải, nước bốn biển mênh mông nọ có thể cho vào một lỗ chân lông… !


Một khi lý đã vô ngại thì sự vô ngại. Lý sự đã vô ngại thì sự sự vô ngại…


Nhưng, thuyền có đi thì có về, có qua thì có lại. Các vị Bồ-tát theo nguyện vì người mà nấn ná cõi Ta-bà, qua qua lại lại giữa đôi bờ. Thuyền thong dong qua lại mà cũng chỉ quanh quẩn ở lòng ta, tâm ta.


Con thuyền vẫn đi có khi trên dòng nước xuôi, có khi trên dòng nước ngược. Phải chèo phải chống. Không dễ mà lỏng buông tay lái. Bố thí. Trì giới. Nhẫn nhục. Tinh tấn. Thiền định. Trí huệ.


Bát-nhã, Prajna, là cái Biết trước cái Biết. Pra là trước, Jna là biết. Cái biết trước cái biết là cái biết hiện tiền, biết “như thực”, không qua suy luận, phê phán, biện biệt. Cho nên nó đã là Trí chớ không còn là Thức nữa. Hay nói cách khác Thức đã chuyển thành Trí.


Trăng Lăng-già


Chưa có khi nào Phật cười to như thế, cười sảng khoái, “cười hùng mạnh như vua sư tử …” giữa đêm trăng Lăng-già cùng với chúa đảo Ravana và thần dân của ông, với sự có mặt của hàng ngàn Bồ -tát.


Ấy bởi Phật đã thuyết giảng chân lý giúp cho mọi người chuyển hóa tâm thức, vượt ngoài tri thức lý luận, vượt cả tam-ma-địa thông thường để mà an trú trong Bất động địa, Thiện tuệ địa, Pháp vân địa, cảnh giới cao nhất, nhập vào Như Lai tạng, bằng “tự chứng tự nội”…


Giữa đỉnh núi ở trên đảo Lăng-già khi nhìn những ánh trăng bập bềnh trên sóng nước, vỡ tan, vỡ tan theo từng con sóng, Phật đã cấ t tiế ng cườ i to. Á nh trăng vỡ tan và gom tụ lại. Rồi vỡ tan, rồi gom tụ lại. Hoa đốm hư không. Dấu chân chim ngang trời. Bức tranh vân cẩu. Nó vậy đó. Thế giới muôn hồng ngàn tía cũng chỉ do tâm thức tạo ra. Nó như huyễn, nó như mộng, như bào ảnh, như sương mai, như ánh chớp… Bên dưới đó, là Như Lai tạng, là A-lại-da vẫn im ả, “như như bất động”. Chỉ có cái thức tâm phân biệt của ta quậy phá chính ta. Cái tâm thanh tịnh bổn nhiên kia vẫn im ắng. Không lay động. Vẫn bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm.


Vì thức khởi mà sự sinh. Thế giới chỉ là tâm thức của chính mình. Chúng sanh là ảo vật do ảo thuật gia là ta vẽ bày để rồi tự mình phan duyên, dính mắc, khổ đau… Bồ-tát thấy biết như vậy, thấy biết nhứt thiết duy tâm tạo, thấy chúng sanh là ảo vật do chính mình tạo ra rồi thức tâm phân biệt, chấp trước mà khổ đau bèn nói thẳng cho mọi người cùng biết. Nói thẳng ra như thế mới là “lòng từ chân thật”, không giấu giếm, che đậy, không hù dọa, gạt gẫm nhau chi! Vì như huyễn, mà có lòng Từ. “Trí chẳng đắc có không – Mà hưng tâm đại bi”.


Tâm bất sinh thì vô sinh. Vô sinh thì vô sự. Dứt mọi phân biệt của thức tâm thì không bị quậy phá nữa. Ở đó là Như Lai tạng. Nhất thiết chủng trí . Đại viên cảnh trí .


Thấy biết Như Lai, thì sống với Như Lai, sống trong Như Lai, sống cùng Như Lai vậy.


Đỗ Hồng Ngọc | Văn Hóa Phật Giáo s333 ngày 15-11-2019


(thuvienhoasen.org)

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 17, 2019 01:14

November 12, 2019

Đỗ Hồng Ngọc: Đi & Học

Đi & Học

Ghi chú:


Tháng 2-2015 khi đi café với một người bạn trẻ về đến nhà thì nhận được 3 cuốn bản thảo “Tuyển tập Đỗ Hồng Ngọc” dày cả ngàn trang A4 của một người không quen biết gởi tặng. Giật mình, ai vậy cà? Thấy có kẹp mảnh giấy nhỏ, ghi số điện thoại và email, ký tên Nguyễn Hiền Đức. Bèn phone thăm hỏi mới biết đó là một bạn đọc quý mến mình, đã “dõi theo” hành trình viết lách của mình từ lâu, nay tỉ mẫn ghi chép lại cả một tuyển tập đồ sộ gởi tặng và nói còn sẽ gởi tiếp mấy tập nữa!


Nguyễn Hiền Đức (5 Hiền), trước 75 là Thư ký Tòa soạn của tạp chí Tư tưởng, và là thư ký riêng của HT Thích Minh Châu, phụ trách Tu thư ở đại học Vạn Hạnh. Anh tốt nghiệp Báo chí và Xã hội học, rồi cao học Sử, đại học Vạn Hạnh. Đó là một người nghiêm túc, cẩn mật, nhiệt tâm, và rất dễ thương…


Nguyễn Hiền Đức đã về ở Cali mấy năm nay. Giờ anh cũng vào tuổi  75- nghĩa là còn khá trẻ- đã cùng với Nguyễn Minh Tiến, Văn Công Tuấn… thành một nhóm “Tam Nguyên”…


Đọc loạt bài “Úc du”… một chuyến của mình trên trang này, anh bỗng có sáng kiến gom lại thành một file “trọn bộ” 7 bức thư để bạn xa xôi dễ đọc, thay vì tản mác khó tìm. Đây là một ý rất hay, bởi tìm đọc các bài rải rác, dù chung một chủ đề cũng không phải là dễ ngay trên www.dohongngoc.com của mình. “Được voi đòi tiên”, mình bèn nhờ anh 5 Hiền gom luôn cho bài Về thăm xứ Phật, Nepal và Về Huế thăm chùa, vào chung trong một tập lấy tên là Đi & Học.


Vậy là có ngay một “tệp”– chữ của 5 Hiền- để gởi đến các bạn tùy hỷ.


Đa tạ bạn… Hiền!


Đỗ Hồng Ngọc.


(13.11.2019)


Xem Ebook tại đây:

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on November 12, 2019 17:34

Đỗ Hồng Ngọc's Blog

Đỗ Hồng Ngọc
Đỗ Hồng Ngọc isn't a Goodreads Author (yet), but they do have a blog, so here are some recent posts imported from their feed.
Follow Đỗ Hồng Ngọc's blog with rss.