Đỗ Hồng Ngọc's Blog, page 52

June 17, 2019

Huỳnh Như Phương: Giấc mơ, Cảnh tượng và Cái nhìn,

 


Đôi dòng về :


Giấc mơ, Cảnh tượng và Cái nhìn,


của Huỳnh Như Phương


NXB Hội Nhà Văn, phối hợp IRED ấn hành (4.2019)


 



 


 


Mai Sơn, trong Thay lời tựa với bài “Sự điềm tĩnh của lý trí” đã nêu lên một vài nhận xét thú vị khi viết về Huỳnh Như Phương:


“Sự phóng đãng của lý trí có thể đem đến nhiều phát kiến, nhiều giá trị, thậm chí là chân lý, nhưng sự điềm tĩnh của lý trí cũng làm được việc đó không kém…”


Thì ra Mai Sơn nhận biết HNP không chỉ là một người “điềm tĩnh của lý trí” (nhà phê bình?) mà còn là một người “phóng đãng của lý trí” (nhà văn?), vì HNP theo Mai Sơn, không chỉ là một nhà nghiên cứu văn học, “một nhà phê bình văn học đáng tin cậy” mà còn là một nhà văn, một nhà báo…


Cho nên Mai Sơn viết “ Thỉnh thoảng (HNP) lại cất lên một mẻ lưới. Để chia sẻ với mọi người. Như món quà của người bạn đường văn chương lịch duyệt”.


Cuốn sách gồm 3 phần, cũng theo Mai Sơn:


Phần 1 về thơ Gọi tên những giấc mơ: HNP tỏ ra say đắm trong tư cách người thưởng ngoạn, tiếp nhận, cảm tính và lý tính đan xen…


Phần hai về văn xuôi Những cảnh tượng trần gian bớt tâm lý thưởng thức để đối thoại, phân tích, khai mở những văn bản phức tap…


Phần 3 Khoảng cách và cái nhìn gồm những tiểu luận dài hơi, công phu về những hiện tượng văn hóa, văn học trước 1975 ở miền Nam, phát huy bề dày kiến thức và thái độ điềm tĩnh cũa mình…


Và Mai Sơn kết luận: đó là “những giấc mơ văn học của HNP… Cho phép ông giữa ban ngày vẫn dám mơ một giấc mơ đẹp về tương lai của văn học Việt Nam”.


HNP thì nói rõ hơn: “nhà nghiên cứu cũng như người sáng tác là những người góp phần bảo toàn khuôn mặt tinh thần của giới trí thức môt dân tộc. Qua những gì họ viết ra cũng như cách mà họ hành xử các mối quan hệ, có thể nhìn thấy phẩm chất và lương tri của tầng lớp trí thức, nội lực và tầm văn hóa của một dân tộc”.


Tôi nghĩ, với Giấc mơ, Cảnh tượng và Cái nhìn, trong thẩm sâu HNP chỉ muốn chia sẻ đôi điều cốt lõi: Phải đổi mới tư duy để “hòa đồng cùng nhân loai”(tr 225), để “đối mặt với toàn cầu hóa” (tr 241) bởi vì theo ông, văn học có cơ sở để “hướng tới sự hòa giải, hòa hợp” ( tr 255).


Một cuốn sách để đọc và suy gẫm.


Đỗ Hồng Ngọc


(15.6.2019)

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on June 17, 2019 02:32

Ca sĩ Lâm Dung với “Bông hồng cho Mẹ”

 


Ca sĩ Lâm Dung với “Bông hồng cho Mẹ”


Tôi vừa nhận được youtube này từ Ca sĩ Lâm Dung. Cô Lâm Dung đã trình bày đầy cảm xúc và trang trọng bài Bông Hồng Cho Mẹ của nhạc sĩ Võ Tá Hân (phổ thơ Đỗ Hồng Ngọc) trong buổi Sinh hoạt Văn nghệ tại Viện Việt-Học, thứ bảy 8.6.2019 vừa qua.


Chân thành cảm ơn ca sĩ Lâm Dung, nhạc sĩ Võ Tá Hân và cô MC (chưa được biết tên) là người đã có lời giới thiệu đầy xúc động…


Xin được chia sẻ nơi đây cùng bè bạn.


Trân trọng,


Đỗ Hồng Ngọc.


(Anh Võ Tá Hân vừa cho biết cô MC tên là Giáng Tuyết. Lần nữa, xin cảm ơn Giáng Tuyết). 


 


 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on June 17, 2019 01:16

June 12, 2019

Bàu Lời: “… chút ấu thơ”

 


Thư gởi bạn xa xôi


Bàu Lời: “… chút ấu thơ”


Đúng là mình vừa về thăm lại Bàu Lời, nơi chốn xưa, mình đã sống những ngày tuổi nhỏ, từ 10 đến 12 tuổi với Ba Má và các em… Đó là những năm 1950-1952 thời kháng chiến chống Pháp đầy bom đạn, tản cư, chạy hết vùng này sang vùng khác, hết nhà này bị đốt sang nhà  kia bị đốt… Dĩ nhiên, toàn nhà lá, cất tạm bợ trong rừng sâu, nước độc… Nhưng nhà nào tuy lợp lá mà cũng có rào kiên cố, bởi cọp có thể về viếng bất cứ lúc nào. Mình vẫn bị sốt rét cơn run bần bật, da mét chẹt, xanh lè xanh lét, ốm nhom ốm nhách, lá lách sưng to… Hết chạy từ Phò Trì, Láng Găng, Rừng Khỉ, đến Bàu Mưa, Bưng Thị… về đến Bàu Lời thì đã “khá giả” hẳn vì có vườn, có bàu nước, có rẫy bắp và những giồng khoai lang… đặc biệt là gần đó, đã có trường học, trường Nam Bình (thường gọi là trường Gò Ông Nồm). BaMá  thấy đã đến lúc cần dời nhà về gần trường để mình còn đi học, bớt ham chơi bắn bi, đá dế…   Thời đó Bàu Lời vẫn là một khu rừng rậm, với những cây dầu, cây sao, bằng lăng cao vút. Quanh lớp học có những hầm trú ẩn chữ U chữ V để khi máy bay tới thì học trò nhanh chân nhảy xuống hầm. Cạnh nhà, dưới gốc mấy cây dầu to cũng có một cái hầm trú ẩn. Trong nhà thì Má chuẩn bị quang gánh sẵn sàng tất cả các thứ “nhu yếu” để nghe báo động thì… kịp chạy. Cũng nơi Bàu Lời này, Ba mình đã chết năm 1952, lúc còn rất trẻ, mới 33 tuổi! Từ đó mấy mẹ con mới “chạy” về Phan Thiết trú ngụ trong chùa dưới sự đùm bọc của Cô Hai. “Ông già” mình trước chiến tranh, là một người chơi đàn violon, đóng kịch, ở trong đội banh của Lagi…


Bạn tưởng tượng coi, năm nay ở tuổi 80, mình quyết định phải về thăm Bàu Lời một chuyến, sau gần 70 năm xa cách chớ ít gì. Ôi, ngôi vườn xưa nay đã sum suê quá! Cau thiệt cao. Dừa sai trái. Xoài, đu đủ, chuối, mít… Ngôi nhà suốt 70 năm qua chắc trải qua nhiều đời chủ (?), nay đã được xây lại tử tế rồi. Nhưng bàu nước vẫn còn đó, động cát phía sau thì đã xanh um vườn thanh long… Đặc biệt, cái giếng nước bằng gạch xây vẫn còn nguyên đó, tuy thành giếng đã vỡ và lòng giếng cũng đã thay bằng một ống bi. Một thời, những năm 1955-60 người ta gọi là Giếng thần, múc nước giếng về chữa bệnh. Nghe nói xe lam ba  bánh mang thùng thùng tới chở nước đi bán khắp nơi… Cũng lạ. Dĩ nhiên là có phần mê tín thôi, nhưng hẳn duộc đất có bàu nước này chứa những “khoáng chất” gì đó chăng…


Và dưới đây là một vài hình ảnh ngôi vườn xưa của gia đình mình ở Bàu Lời (nay là thôn Hiệp Lễ, xã Tân Thuận, huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận)…


Ngôi vườn xưa ở Bàu Lời, 70 năm về thăm lại (4.2019). Xa xa là Núi Cú, nơi có chùa Linh Sơn Trường Thọ Tự. Xưa Bàu Lời là khu rừng già, nay toàn vườn thanh long (thôn Hiếp Lễ).


 


 


 


 


 


 


Vườn cau cao vút dưới nắng hè. Mo cau rụng rợp trên nền đất vườn. Và mình đã nhặt hai chiếc mo cau về đặt ở bàn thờ Ba Má. Bây giờ ít thấy ở đâu có cây cau xưa vậy. Cau bây giơ lùn tẹt, ốm nhom, thấp chũn. Và ngày càng thấy nhiều cau kiểng…


 


Giếng xưa. “Trạm trạm nhất phiến tâm/ Minh nguyệt cổ tỉnh thủy” (Nguyễn Du).


 


 


Chắp tay cảm tạ.


Trò chuyện với Bà hai M, gia chủ.


Vườn xưa nơi Bàu Lời. (Bàu là một hồ nước thiên nhiên, tích tụ nước trên Giòng đổ về, có lẽ nhờ vậy, cây trái tốt tươi, cau dừa sum suê, sầm uất…


Cây đu đủ cạnh nhà… gợi nhớ cây đu đủ xưa đổ sụp ngày “Ông già” mất.


Cây xoài sai trái, nằm đúng vị trí câu đào (điều lộn hột) ngày xưa… trên đường xuống Giếng.


“… ngồi nhớ lại/ từng câu chuyện ngày xưa…” (TCS). Mới thôi, đã gần 70 năm, một đời người!


Khu vườn xưa… rất xưa!


 


Thân mến,


Hẹn thư sau,


Đỗ Hồng Ngọc


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on June 12, 2019 22:37

June 11, 2019

Có một buổi “Ra Mắt Sách”… như thế!

 


Thư gởi bạn xa xôi


Có một buổi “Ra Mắt Sách”… như thế!


Nghĩa là nó chẳng giống ai bạn ạ. Nó hơi kỳ cục. Thôi kệ. Bạn đã hỏi thì gởi vài tấm hình (phóng sự) và “bình luận” chút xíu cho vui thôi nhe.


Nó kỳ cục vì Ra mắt sách mà không phải để giới thiệu sách mới, không phải để làm PR, quảng bá, vì thực ra thì sách đã… cũ. Cuốn “Về Thu Xếp Lại…” của mình ấy mà. Phát hành đầu tháng 4.2019, qua tháng 5 đã “tái bản” lần 1, và mình cũng đã gởi tặng phần lớn các bạn cả rồi. Đọc chưa thì không biết. Có ý kiến ý cò gì thì không biết. Nhưng ít ra mọi người cũng đã thấy cái… tựa rồi, và cũng đã dòm qua cái hình bìa rồi. Thực tế, có lẽ chẳng ai muốn “thu xếp” cái gì cả cho mệt. Thế nên buổi họp mặt “bỏ túi” hôm nay (Thứ bảy 8.6.2019) tại nhà Lê Ký Thương – Kim Quy là một buổi Ra mắt… cái bìa sách” thì đúng hơn bạn ạ.


Cái bài thiệt đẹp. Vẽ ông Bồ Đề Đạt Ma sau 9 năm diện bích, chỉ còn mỗi chiếc dép… quảy về cố hương!


Và, dịp này, mình đã không quên nhắc bạn bè qua những cái bìa sách xa xôi nữa:



Thơ Ngắn Đỗ Nghê (Đỗ Hồng Ngọc) chẳng hạn, để kỷ niệm 50 năm… làm thơ, bìa do Lê Kỳ Thương trình bày (2017), cạnh tập thơ đầu tay TÌNH NGƯỜI, Đỗ Nghê 1967 do Lữ Kiều Thân Trọng Minh trình bày rất độc đáo với hình của Cocteau, rồi cuốn Gió heo may đã về, 25 năm về trước thì do Lữ Quỳnh trình bày, với hình của Đỗ Trung Quân và mới nhất, Về thu xếp lại… bìa của Lê Ký Thương… Mình đã mang cả 4 cuốn này đến buổi họp mặt để bạn bè ai chưa có thì nhận cho vui. Sách… “phát hành” chạy như tôm tươi!


Bạn thấy đó. Buổi gọi là Ra Mắt Sách (RMS, viết theo kiểu Khánh Minh)… “linh đình” như vậy là dịp rất tốt đến nhắc đến bè bạn gắn kết bấy nay. Đặc biệt hôm nay còn có Nguyên Minh, một “Tống Giang” cũng có mặt, người được anh em bạn bè quý mến, “chủ xị” tạp chí văn chương Quán Văn bây giờ, đã ra được 65 số đặc biệt về các chân dung bằng hữu.


Đỗ Hồng Ngọc “phát biểu” đôi lời… nhắc đến Lữ Kiều, Lữ Quỳnh, Lê Ký Thương, Nguyên Minh, Đỗ Trung Quân…


một không khí… gần gũi


và… ấm cúng!


Gia đình nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương vừa đến. Chị Hỷ Khương nghe nói vừa mới té hôm trước, mà nay nhờ “Quận Mã” Bá Thùy đưa đến gặp anh em cho được. Vừa gặp chỉ đã kêu: Còn gặp nhau thì… sao hè? Ai đó đọc tiếp: Còn gặp nhau thì hãy cứ vui/ và v.v… Chị vẫn cười rất Hỷ Khương. Năm nay đã 83 rồi đó.


Và bây giờ là tiếng hát của Quách Mạnh Kha với những bài Trịnh Công Sơn, Pham Duy… và tiếng đàn của nhạc sĩ Nguyễn Đình An. Bên cạnh là nhà văn Nguyễn Lệ Uyên, họa sĩ Lê Ký Thương, nhà thơ Tôn Nữ Thu Thủy, chị Ngọc Minh


 


 


 


Rồi đôi “uyên ương” Mỹ Lệ và Đình An không quên hát bài “Sông ơi cứ chảy…”, thơ Đỗ Hồng Ngọc do nhạc sĩ Thuần Nhiên Nguyễn Đức Vinh phổ nhạc…


Và bất ngờ… Hồ Văn Thành và Nhựt Quang, hai “bạn trẻ” của thời Du Ca Nguyễn Đức Quang cùng hát: Người yêu tôi bệnh: “Giờ còn có nhau giúp nhau cho thật nhiều/ Ngày nào mất nhau sớt chia chẳng được đâu…!”


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Bạn thấy đó, một buổi RMS kỳ cục! Hình như những ai đến dự buổi này dù không nói ra đều thấy rằng đã đến lúc nên “Về thu xếp lại…” đó thôi: Còn gặp nhau thì hãy cứ say/ Say tình say nghĩa bấy lâu nay/ Say thơ say nhạc say bè bạn… (Hỷ Khương) và Giờ còn có nhau, giúp nhau cho thật nhiều… (NĐQ)


Buổi RMS kỳ cục này cũng chỉ có bắp, khoai, chuối, xôi, chôm chôm, ổi… và nước trà, càphê, sữa đậu nành, hột é… thế thôi.


Một bạn trẻ, Vũ Trung Kiên đến trễ, ôm tặng một lẵng hoa tươi:



 


Nhớ lại, Vũ Trung Kiên hôm nào đã viết:


…Độc giả sẽ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác khi đọc cuốn sách này: Có lúc tâm ta đắm chìm trong thâm trầm, suy tưởng; có lúc bật lên cười khúc khích như vừa phát hiện ra…chính mình mà lâu nay mình không chịu nhìn nhận…nó. Hỏi hay không? Hay! Hay sao nói coi? Không nói được! Có những cái hay nằm ngoài khả năng biểu đạt của ngôn ngữ. “Một bác sĩ mà lại là một thi sĩ thì luôn làm chúng ta ngạc nhiên một cách thú vị” (Nguyễn Hiến Lê, 1972). Hãy đọc cuốn sách này bằng cái tâm an của một người từng trải để lắng nghe tiếng thì thầm của tâm ta tìm về mách bảo. “Thưa rằng: nói nữa là sai/ Mùa xuân đương đợi bước ai đi vào” (Bùi Giáng). Đọc Về thu xếp lại để bắt gặp mùa xuân và sống với một mùa xuân vĩnh cửu”.


(Vũ Trung Kiên)


 


Thân mến,


Hẹn thư sau,


Đỗ Hồng Ngọc.


 


 


 


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on June 11, 2019 02:16

June 6, 2019

MỪNG SINH NHẬT NGUYỆT MAI

 


Thursday, June 6, 2019

TRANG MỪNG SINH NHẬT NGUYỆT MAI


(Nguồn: http://phovanblog.blogspot.com/2019/0...)


NXT (phovanblog)


 



 


khúc ca


hãy cứ như chim kia. hót trong khóm lá

hay đứa bé. với cánh diều. bay

giờ này. mai đang ở đâu nhỉ

trong sở làm

hay trên phố. nơi góc quán cà phê

bên bếp lửa gia đình

hay nơi hiên nhà

đang ngồi dưới bóng cây. với trang sách mở

dù đang ở đâu

hãy như cánh bướm monarch

tưởng tượng chung quanh mình. một vườn hoa milkweed

hôm nay là sinh nhật

không định ngày. không hẹn trước. nghe mai

bạn bè đến. đông vui

chúc mừng

chúc mừng

vầng trăng sáng

NXT



Chân dung Nguyệt Mai. Trương Vũ vẽ


 


LỜI THƯA của Khánh Minh


mỗi ngày là sinh nhật em – nguyệt mai


Vô cùng cảm ơn các anh chị đã vui lòng cùng với khánh minh đến đây với những tặng phẩm đầy tình yêu thương để chúng ta có một buổi tiệc “Mỗi Ngày Là Sinh Nhật Em” -Nguyệt Mai-. Đó là câu thơ của anh Đỗ Hồng Ngọc viết trong buổi sinh nhật không ngày của anh. Giờ đọc cho Nguyệt Mai nghe trong sinh nhật đặc biệt này, rất thơ, bởi ở đó chúng ta tỏa hết niềm vui sống không còn điểm mốc của thời gian…

Và chúng ta còn được thấy những nét Nguyệt Mai qua các sketches của các anh chị Đinh Cường, Trương Vũ, Đỗ Hồng Ngọc, Nguyễn Quang Chơn, Huyền Chiêu, Duyên.


Xin cùng Nguyệt Mai mở những gói quà…

Nến đâu nhỉ? -Kìa các ánh nhìn lấp lánh

-Bong bóng nữa? -Niềm vui đủ sắc mầu chúng ta đang tung bay trong bầu trời mà những tình thân ái còn hoài. Và tiếng cười chúng ta phải chăng là biểu hiện phút giây đang là rực rỡ nhiệm mầu?

-Bánh sinh nhật, – kia, những con chữ ngọt đường, đang cùng Nguyệt Mai và chúng ta nhâm nhi đấy…


Nguyễn Thị Khánh Minh


 


ĐINH CƯỜNG



Trần Thị Nguyệt Mai

Đinh Cường vẽ (2013)


ngồi niệm mù sương


Gởi chị Nguyệt Mai,


Màu hồng. nhớ màu đào xuân

màu cà phê nhớ đất bùn Kado


nhớ thêm giọng nói Sài Gòn

khi quanh tôi chỉ toàn người Mỹ thôi


sáng nay nắng ấm. qua ngồi

góc quen. nhìn hải âu bay về nhiều


trắng trời những cánh chim yêu

phác đôi nét ghi người ăn chay trường


cho tôi ngồi niệm. mù sương

trời đêm đã trở. lạnh rừng. lạnh tôi


Virginia, February 23, 2015


lời chào khi người về saigon dakao


gởi Nguyệt Mai và thăm Đỗ Hồng Ngọc,


Người đã về chưa Sài Gòn – Đa Kao

tháng mười một nhiều chim én lượn

những mái nhà trăm năm không còn

những mái nhà ngói đỏ những cửa sổ


Sài Gòn của chúng tôi tháng cuối năm

ngồi Givral uống vài chai bia Heineken

nhìn trời nhìn đất. ông đi qua bà đi lại

nay Sơn và Chỉ không còn. Givral mất


Lữ Quỳnh như sông sương mù. thung

lũng hoa vàng ấy. nơi núi non thì buồn

trên này nhìn rừng lá rụng. mùa thu chết

tôi nói thầm cùng lòng mình. ôi thời gian…


tháng cuối năm người về Sài Gòn – Đa Kao

hẹn bạn bè ăn cơm chay ở tiệm Mandala

cho tôi gởi một cành hoa sen búp xanh tươi

và lời chào. chắp hai bàn tay niệm Phật.


Virgina, November 8, 2015


khi nhìn ảnh các bạn chiều thứ sáu

ở cà phê rose đông hồ – sài gòn


Chị về thăm. vui với má. với gia đình

vui với nắng Sài Gòn. xóm cũ Đa Kao

vui với những người bạn kính yêu. nể trọng

hẹn nhau mời nhau ăn chay tiệm Mandala


uống cà phê ở Rose Đông Hồ. tên cũng lạ

gợi nhớ con đường Rose – Đà Lạt ngày xưa

nơi có căn phòng tôi thuê làm xưởng vẽ

có ngọn đèn vàng thắp sáng cả đêm .


có tên Đông Hồ – Hà Tiên. hay tên người

thi sĩ nổi tiếng hay chít khăn đóng áo dài đen

chị cũng mặc chiếc áo tay ngắn lụa đen. nụ

cười tươi với bức chân dung Đỗ Hồng Ngọc vẽ


và Nguyễn Quang Chơn luôn say đắm sắc màu

vẽ Đỗ Hồng Ngọc mái tóc bồng chút sóng La Gi

nhìn ba người bạn bên nhau. một chiều ấm. vui

mà thấy lòng mình phơi phới khi sớm mai thức dậy …


Virginia  November 14. 2015

Đinh Cường


 


HOÀNG XUÂN SƠN


rằm trăng nguyên thủy


ghi tặng Nguyệt Mai


không phải cứ nguyên rằm

trường trai quanh năm tỏ

giú tiểu ngã quên mình

hòa vào nơi không lộ


chăm lo từng chấm phẩy

bạn bè sung tư duy

vui cái vui người khác

nắng mưa chẳng hạn kỳ


mới hay lòng có thực

tâm vức sáng giữa đời

truy tìm tình thân ái

giữa nhọc nhằn khôn nguôi


mốt mai trăng vẫn đẹp

mãi hoài cùng liên như

búp sen hồng độ lượng

vang vang chú niệm từ


hoàng xuân sơn

19 tháng tư 2019


 


ĐỖ HỒNG NGỌC



Nguyệt Mai. Đỗ Hồng Ngọc vẽ


út mai


không biết sao là Út

vì tuổi nhỏ nhất,

với năm, với tháng với ngày?

với chiều cao cân nặng?

với nụ cười mãi mãi thơ ngây

cái gì cũng tin là thiệt

trong thời buổi fake news

tin cái chấm, cái phẩy,

hỏi ngã tùm lum

cái gì đúng tưởng nhất định đúng

cái gì sai tưởng nhất định sai

nên đính chánh hoài

vì cuộc đời là kỳ cục

là vậy mà không phải vậy…


nhưng Út vẫn cứ là Út

riết rồi thành út thiệt

năng nổ

tháo vát

nhanh nhẹn

tận tâm

người người nhờ vả khắp nơi

vẫn cười cười dạ dạ…


nhớ năm xưa lần đầu gặp ở Saigon,

đúng là Út thiệt.

uống trái dừa ngọt sớt

cười tươi như trẻ thơ

bèn nghệch ngoặc vài nét

khiến đinh cường cũng kêu lên

vẽ được cái hồn người…


Út bây giờ vẫn cứ là Út

vẫn là người nối kết

bốn phương trời

“Xin những tình thân ái

Còn hoài như hôm nay”

nên gặp Út ai cũng vui

đó là người rất thật

gặp Út ai cũng cười

đó là người không tuổi

gặp Út ai cũng… già

vì Út là Út mãi…


Đỗ Hồng Ngọc

(2019)


 


DUYÊN


Gửi Nguyệt Mai, người hết lòng vì văn học, nghệ thuật, đã tạo dựng một khu vườn rất yên lành, thân ái, đầy nghệ thuật cho bạn bè, văn hữu, nơi họp mặt trong Tình Thân (blog TTNM). Mong Tình Thân sẽ mãi mãi là tinh cầu nhỏ, giữ lại ánh mặt trời.


Như ngọn sóng to, bất thần ụp xuống,

không điềm báo trước, cuốn phăng. mất hút.

blog Trần thị Nguyệt Mai.

đêm nguyệt thực, không trăng.

người bước vào, bỡ ngỡ.

không sân chơi. không ánh sáng.

trước mắt chỉ là mầu đen xám.

lời chú thích lạnh lùng. xa lạ.

ẩn hiện mập mờ. xám. tối. đen.


những bài thơ còn ướt mực.

chưa đến với người, bị cuốn mất đêm qua…

và cả một kho tàng thơ, văn, tranh, ảnh cũ…

có lẽ mặt trời còn đói, nuốt thêm Blog TTNM?

và quay, những vòng quay. chóng mặt.

bắn vào không gian…

tinh cầu nhỏ, Tình Thân**

vào chơi nhé, tình thân.

nơi cỏ hoa chưa kịp mọc…

lại bắt đầu…

chưa có quán cà phê. không ghế nào bỏ trống…

vài người bạn cũ, mới ghé thăm.

Tinh Thân mới. chưa lên GPS.

có nhiều người còn lạc. bước, loanh quanh…

sẽ tìm ra thôi, nơi có những tiếng cười.

nhớ cầm theo ly cà phê, và cây bút.

nhả những vần thơ, kể lại một đoạn đời.

chia sẻ cho nhau nghe những gì thân ái.

ở một nơi. ai cũng quen nhau.***


duyên


* Sóng Thần, chữ của nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp dùng, chia sẻ về sự mất mát bất ngờ của Blog Trần thị Nguyệt Mai.

** Tình Thân, tên blog mới, thay thế blog TTNM (vừa bị xóa) của Trần thị Nguyệt Mai.

*** ở một nơi ai cũng quen nhau. Truyện ngắn, nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn.



Nguyệt Mai – Duyên Vẽ


 


NGUYỄN QUANG CHƠN



Nguyệt Mai – oil on canvas

by Nguyễn Quang Chơn


Họ Trần ấy, thị Nguyệt Mai

Hoa xuân dưới ánh trăng đài. Rộn vui

Dang tay nở một nụ cười

“Xin tình thân ái còn hoài hôm nay…”


Văn hay họa quí gom đầy

Thơ trân nhạc ngọc trưng bày kệ bên

Ánh dương vừa đón ngày lên

Mở trang thư. Thấy. người bên cạnh người!…

Thấy phúc hạnh. Thấy xuân tươi

Thấy tôi và bạn tuyệt vời bên nhau

Trăm năm trước. Ngàn năm sau

Tình văn nghệ thấm đằm sâu trong mình!…

Có khi tin đến chẳng lành

Trái tim lo lắng thì thầm cầu mong

Xin cho người được thong dong

Trở về vui lại bên vòng tử sinh!…

Có khi bỗng rất thình lình

Thấy trang sinh nhật ấm tình nhà ai

Đông Tây Nam Bắc anh tài

Hào hoa góp sức trang đài Nguyệt Mai!…



Cám ơn nhé. đấng trang đài

Đình tiền. Đêm trước. Cành mai nở rồi!


Nguyễn Quang Chơn

7.4.2017


 


NGUYẼN THỊ KHÁNH MINH


có đóa mai, có đóa trăng…


Em là đóa Mai. Em là Đóa Trăng. Nên cha mẹ gọi em là Nguyệt Mai.

Mai báo hiệu mùa thứ nhất trong vòng mùa và hiện diện như một chủ nhân những đóa xuân.

Trăng du du không ngày tháng trên dòng đêm diễm ảo, từ tuổi non tơ sơ nguyệt, lửng lơ khuyết nửa môi cười, đến trắng thơm chiếc bánh sữa chia hai thật công bằng nên cứ nhắm mắt mà lấy không cần phải bé thơ ganh tị nhiều ít, đến tròn đầy viên mãn rằm hoa. Lâu lắm rồi, tôi viết một bài thơ, có đóa Trăng:


Đời thơm những đoá Thơ

Tim rực rỡ đoá Tình

Long lanh em, đoá Lệ

Nồng nàn đêm, đoá Trăng


Những đóa hoa bất tử

Hương bay hoài ngàn năm…

(Tặng Phẩm, 1973)


Với vẻ hồn nhiên ban sơ của Nguyệt Mai, tôi nghĩ em phải là đóa trăng rằm, và rằm của thu nữa kia. Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn cũng đã tới dự buổi sinh nhật này với quà tặng Rằm Trăng Nguyên Thủy đấy … Em sinh vào mùa Thu chăng?

Hay có thể vì đấng sinh thành của em ngưỡng mộ một loài hoa mà Chu Thần phải “Một đời chỉ cúi trước hoa mai*” nên gọi em là Mai? … Em sinh vào mùa xuân chăng?

Lan man như vậy chỉ vì không biết ngày sinh của Nguyệt Mai để bài tặng sinh nhật được đúng lúc, nhưng cũng nhỏ to rủ rê các anh chị tới dự đông vui. Mà chẳng hề gì khi không biết tháng ngày. Mà chính xác làm chi khi dòng thời gian vốn là mộng ảo, điểm điểm xô nhau ngao du bất tận. Như vậy lại càng nên thơ nên đạo, như vầy:


anh không có ngày sinh nhật

nên mỗi ngày

là sinh nhật của anh

(Đỗ Hồng Ngọc)


Và Nguyệt Mai cũng đã viết tặng vào sinh nhật không ngày của anh Đỗ Hồng Ngọc một bài thơ mà giờ tôi dùng bài đó để tặng chính em trong mỗi ngày là sinh nhật em:


Nếu mỗi ngày

đều là sinh nhật của anh -em-

thì niềm vui không bao giờ tắt

để em bắt gặp

mỗi ngày

mỗi điều mới nơi anh -em-

vẫn là anh -em-

rất mới

(Nguyệt Mai)


Và Duyên cũng nói, nhớ anh ngày sinh nhật/ là nhớ anh mỗi ngày… Đổi anh thành Mai để rổn rảng với nhau trong sinh nhật Nguyệt Mai nhé, cô em luôn nghĩ tạo niềm vui cho mọi người trên blog của mình, nên đây cũng là sinh nhật của niềm vui. Vào lúc này tôi đã nhận được hai bài thơ, cứ đọc hết Rằm Trăng Nguyên Thủy của anh Hoàng Xuân Sơn và Út Mai của anh Đỗ Hồng Ngọc là hình dung trọn vẹn Nguyệt Mai.

Em ở trong tôi là hình ảnh trong sáng, hồn nhiên. Em làm tôi khóc vì tấm lòng nhân hậu của em, thương và hiểu nỗi đau của kẻ khác. Kỷ niệm tôi có với em không nhiều, nhưng điều đã có là một mầu rất đậm trong ký ức tôi, là hạt ngọc trong xâu chuỗi ngọc hiếm hoi của riêng tôi, những hạt ngọc ít ỏi ấy là nhân duyên để tôi thấu được niềm trân quý và biết ơn kiếp sống này biết dường nào!

Nhớ lại một bài thơ tôi viết khi gặp em lần đầu ở Santa Ana, em bay mấy từng mây để đến đây ơi Nguyệt Mai, đó là một buổi sáng chập chững mùa hạ. Em sinh vào mùa hạ chăng?


Những đốm mắt hồng ánh lên nơi bàn tay vẫy

Cuống quít nắng

Bầy lá đã no nê mùa xuân

Lười lĩnh hé ánh nhìn khoái cảm dưới tàn cây


Dường như có tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ

Cái trong veo từ đôi mắt ai

Lạ thay mắt mùa hạ biết cười dưới làn tóc ngắn

Bặt im khu vườn gió


Tôi nhắm mắt

Là lúc nghe rõ nhất tiếng hát của đàn cỏ

Ngợi ca bước chân nóng vội

Bước của những nốt nhạc đang viết

Dưới niềm vui gặp gỡ

Gợi tôi cảm xúc trưa

Ngày tỏa ra với mặt trời ở đỉnh cao nhất

Nơi âm thanh là ánh sáng


Nơi vòng tay mở

Cảm xúc rộn ràng chờ đợi

Chiếc ly mùa xuân đã vơi đến tận đáy

Đang từng lúc đầy lên. Vị mùa hè

Người rót từ chiếc bình pha lê nắng

Tràn tôi. Một không gian

Thơm hương tiếng cười

Và tiếng reo của ánh mắt

Dù có thể nụ tường vy kia đang ẩn gọi

Một cơn mưa

Dù rất nhẹ tiếng thở dài của những cánh hoa đổi mùa

Đang nói lời chia tay…

(Mùa Hạ Đến, 6.2017)


… Cả đến những ngày không phải hội, mà là vây kín một vòng tơ ấm cúng đêm nhà, căn phòng ấy, rúc rích tiếng vàng rơi thu, tiếng một đóa mai trăng khúc khích nở, tiếng khánh rung vỡ cung bậc tiếng cười. Rồi cùng nhau ước phải chi… phải chi có Duyên!

… Giờ mỗi khi vào căn phòng ấy tôi lại hình dung ra cảnh cũ, nệm êm chăn ấm bên nhau, thức khuya, dậy sớm cà phê… một không gian/ thơm hương tiếng cười/ và tiếng reo của ánh mắt … Ánh mắt em thế nào nhỉ Nguyệt Mai? Có phải đó là trong veo từ mắt mùa hạ biết cười dưới làn tóc ngắn làm vườn nhà tôi bặt gió? Tâm em thế nào nhỉ đóa mai của đêm trăng? Trăng trong sáng hồn nhiên nhân hậu… (NTKM, Hương Cổ Tích, 12.2018)


Mầu sắc, âm thanh Mai trong ký ức bằng hữu cuả tôi như vậy đó, thơ mộng cho tôi quá chừng chừng…


Ô. hay là em sinh vào mùa đông? Thôi cứ để câu hỏi ngân dài… và để tiếng trả lời cứ mãi mơ mơ hồ hồ… và hình dung Nguyệt Mai của chúng ta đến thế gian này từ những ngõ ảo diệu của vòng mùa thời gian, đến như một tặng phẩm cho tình bằng hữu của chúng ta.


Lake Park, Ngày 3.5.2019

ntkm


 



Nguyệt mai- vẽ bởi huyền chiêu 2017


 


THU VÀNG


tặng sinh nhật không ngày nguyệt mai


Xin cảm ơn cuộc đời những niềm hạnh ngộ. Những gặp gỡ kết giao ấy đã làm cho chúng ta tha thiết với cuộc sống này hơn.


Thu đã gặp Mai từ lúc nào? Từ những trang viết trên blog anh Nguyễn Xuân Thiệp, Đỗ Hồng Ngọc, Nguyệt Mai…  và email qua lại của Gánh Hát (chữ anh Đỗ Hồng Ngọc), gồm anh cả Đỗ Hồng Ngọc, Chị Huyền Chiêu, Cao Kim Quy, Khánh Minh, Duyên, Ngọc Vân, Nguyệt Mai và Thu, làm tình thân mỗi ngày thêm rộn ràng. Và niềm vui ấy không còn là mơ ước nữa vì một ngày, Thu đã được gặp Mai!


Tôi không còn nhớ chính xác ngày tháng, chỉ nhớ một sáng Sài Gòn đầy nắng, được tin báo từ anh Đỗ Hồng Ngọc, cafe Phương Nam ở Đường Sách hôm ấy sẽ có Nguyệt Mai. Rất vui sẽ được găp cô chủ blog mình thường đoc và rất thích những bài vở, hình ảnh đơn giản, nghệ thuật, chất lượng, thân tình đúng như tiêu chí của blog “Xin những tình thân ái/ còn hoài như hôm nay.”


Rất đúng giờ nên gần như chúng tôi đến cùng một lúc. Một cô gái nhỏ nhắn, thật giản dị bước vào chào chúng tôi bằng nụ cười hiền, tươi tắn. Tôi nghĩ bụng: Nguyệt Mai đây sao? Một cô chủ bút từ Mỹ về, tôi cứ nghĩ sẽ gặp một quý cô với bộ cánh “mode” t chút, với đôi kính mát to, một túi xách hàng hiệu, giày bóng cao gót… nhưng trước mắt chúng tôi, một cô nàng tóc đen, dài ngang chân cổ, đôi mắt sáng, da trắng, miệng cười hiền, tươi như một nữ sinh trung hoc chúng tôi thuở nào. Dù đã được thư qua tin lại từ trước nhưng sự tối đơn giản của nàng bỗng thu hút tôi. Sao giữa thời đại tân kỳ này còn có một cô nàng trong trẻo đến thế. Nhìn cô nàng, tôi nghĩ ngay đến một nữ tu, mà phải tu đến độ không còn thân, tâm, ý… mới có được một thần thái tươi trong đến vậy. Tôi nghĩ chỉ có những tâm hồn trong sáng mới đồng điệu được với ánh mắt chân thành và tâm thái hồn nhiên của cô. Mới nghĩ, ừ nhỉ, cái đep từ tâm hồn toả ra thật mới có được sự thu hút và lan toả đến người chung quanh nhanh như thế.


Trưa hôm ấy, mọi người đi ăn cơm chay. Nguyệt Mai trường chay từ nhiều năm. Mới hiểu, vì sao nàng có được nét an nhiên thường trực như thế và cũng hiểu ra vì sao mình chưa được an nhiên như bạn. Năm nào Nguyệt Mai cũng về Sài Gòn thăm mẹ đôi lần, mỗi lần gặp nhau, chúng tôi lại có dịp cafe Đường Sách, Đông Hồ…, và cùng cơm chay ở đâu đó. Có lần ở nhà anh chị Lê Ký Thương Kim Quy hợp được rất nhiều anh chị em như: anh chị Thân Trọng Minh, anh Hoàng Quốc Bảo, Nguyễn Tường Giang, Đỗ Hồng Ngọc, chị Ý Nhi. Có lần ăn ở quán gần nhà anh Đỗ Hồng Ngọc, quán nhỏ nhưng sạch sẽ, tươm tất và món ngon. Anh Đỗ Hồng Ngọc thiệt là nhiều tài. Anh làm “tour guide” cũng ” hết sẩy.” Mỗi lần được đi với anh cùng nhóm anh em, bạn bè, anh trưc chỉ quán nào là y như rằng, có chỗ ngồi thanh cảnh, thức ăn rất ngon miệng và không bao giờ thiếu đĩa ớt “hiểm”… Bị “lạc đề” bất ngờ như vậy là vì viết tới đây mình bỗng nhớ, nhớ là…Sài Gòn! Và mình biết Nguyệt Mai cũng luôn nhớ về thành phố bụi bặm, chen chúc này, nơi ” thiên đàng, địa ngục hai bên”, nơi thành phố vừa nhộn nhịp, vừa thơ mộng, vừa ly kỳ như cổ tích mà đối với dân gốc Sài Gòn mới có những cảm nhận thân thương ấy. Không hiểu sao, mình không có được thời gian gắn bó đủ với Sài Gòn mà mình vẫn có những tình cảm thiết thân ấy… Cả môt thời niên thiếu và thời thiếu nữ tươi vui, đầy kỷ niệm cùng thơ văn với Sài Gòn xưa đã tạo nên phong cách và văn thơ của Nguyệt Mai đó chăng?


Chúng tôi: Nguyệt Mai, Khánh Minh, Duyên, và tôi, dù chỉ mới quen biết nhau qua đọc và nghe nhau trên những trang mạng, trên email, nhưng tình thân mau chóng gắn bó, thân thiết. Chúng tôi hơn kém nhau đôi ba tuổi, cùng thế hệ nhưng mọi người tự dưng gọi Nguyệt Mai là” Út”, mà ai cũng thấy thú vị và rất đúng vì trông Nguyệt Mai rất có vẻ là…”Út”. Một nàng Út thật hồn nhiên, trẻ trung, nhanh nhạy, hết lòng với mọi việc, mọi người. Nguyêt Mai luôn chu đáo với anh em, bạn bè. Ai cần giúp gì, nếu có thể là có út ngay. Vì thế, đêm nhạc của tôi năm 2018, Nguyệt Mai từ Ohio bay sang Cali để tham dự. Trên sân khấu, tôi nhìn xuống thấy Út liên tục cầm phone quay để “truyền hình trực tiếp” đêm nhạc của Thu Vàng đến với anh chị em như một phóng viên thực thụ là biết tinh thần vì ban bè của Út dễ thương thế nào. Đó cũng là công việc thường xuyên của Khánh Minh trong những đêm nhạc của tôi trước đây. Sức khoẻ không bao nhiêu nên có lần làm “phóng viên” cho đêm nhạc Thu, khi về đến nhà, nàng lăn đùng ra. Thiệt là một phóng viên quên mình!


Lần ấy Nguyệt Mai ở lại nhà Khánh Minh. Mình cũng ở lại cùng Nguyệt Mai để ba đứa được dịp chuyện trò thoả thich. Mà thật vậy, đêm ấy sau khi một đứa hát đêm nhạc riêng, không nhớ là bao nhiêu bản, hai đứa làm phóng viên trực tiếp truyền hình cho… cả thế giới xem bằng máy quay cực nhỏ. Khi Khánh Minh đã bị … đuổi về phòng riêng vì ngại thức qua ngày khác sẽ lại bị lăn đùng ra thì khốn, hai đứa nói chuyện gì với nhau không biết mà “hai cái miệng don dỏn”, rôm rả đến khi nhìn đồng hồ mới thúc nhau, quay lưng lại, “ngủ đi.”


Sáng hôm sau ba đứa cùng tập thể dục trước hiên nhà Khánh Minh, cùng thưởng thức cafe và món ăn sáng từ tay bếp Khánh Minh, cùng thích thú ngắm những tiểu cảnh “Thiền” ở mảnh vườn con con bao quanh “tiền sảnh” do chính tay người cứ tưởng chỉ biết làm thơ lại còn có hoa tay trồng tỉa và chăm sóc. Ba đứa có dịp thưởng thức cafe dưới ánh nắng sớm xuyên qua hoa lá đủ sắc màu như có vô số những đoá hoa sáng trắng chui lên từ lòng đất. Môt buổi sáng thú vị và đủ đầy với ba cô bạn đến từ ba nơi. Ba đứa rủ nhau gọi cho Duyên khoe niềm vui để nhem thèm cô nàng chơi!


Lần gặp nhau ấy, đã được Khánh Minh ghi vào tản văn Hương Cổ Tích:


Giờ mỗi khi vào căn phòng ấy tôi lại hình dung ra cảnh cũ, nệm êm chăn ấm bên nhau, thức khuya dậy sớm cà phê… đầy tôi. một không gian thơm hương tiếng cười/ và tiếng reo của ánh mắt. (NTKM) … Ánh mắt em thế nào nhỉ Nguyệt Mai? Có phải đó là trong veo từ mắt mùa hạ biết cười dưới làn tóc ngắn làm vườn nhà tôi bặt gió? Tâm em thế nào nhỉ đoá mai của đêm trăng? Trăng sáng hồn nhiên nhân hậu.”


Thu Vàng

Santa Ana, 29.5.2019


Từ trái: Lê Ký Thương, Nguyễn Tường Giang, Đỗ Hồng Ngọc, Ý Nhi, Thu Vàng, Thanh Hằng, Nguyệt Mai, Hoàng Quốc Bảo


Buổi họp mặt tại nhà anh chị Lê Ký Thương năm 2017.


 


VŨ HOÀNG THƯ


mừng sinh nhật nguyệt mai


Tôi biết Mai Trang chủ qua hai nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh và duyên, Duyên viết chữ thường và nghiêng, signature của Duyên. Họ là tam đại cô nương thầm thì bên vườn hoa nhà Khánh, rủ rê làm khách thong dong ở quán cà phê vỉa hè những khi họ gặp nhau ở Cali.

Trần Thị Nguyệt Mai mở blog cá nhân với motto “XIN NHỮNG TÌNH THÂN ÁI / CÒN HOÀI NHƯ HÔM NAY…” Chỉ hai câu ngắn nói hết chân diện mục của chủ nhân. Cô luôn nghĩ tới người, trước khi nghĩ đến mình. Tôi biết được như vậy qua thư từ email và những lần gặp gỡ bên ngoài. Nguyệt Mai là một người bạn hiền hòa, nhân hậu, thật đáng mến. Nguyệt Mai cho biết lý do cô mở blog vì bản thân là một người yêu văn học nghệ thuật tự hồi nhỏ nhưng cũng vì một lý do đặc biệt khác. Đó là Nguyệt Mai có một cô bạn thân, sáng tác rất nhiều thơ văn nhưng chưa biết gửi về đâu, nên Nguyệt Mai dang tay áo, tạo trang nhà để người bạn có nơi dụng võ. Quý hóa biết mấy một tấm lòng vì bạn! Chưa hết, cô có cách riêng để biết được ngày sinh của các văn thi sĩ, nghệ sĩ rồi kêu gọi văn hữu sáng tác, mở rộng trang nhà mừng ngày sinh nhật của họ. Ai cũng ngạc nhiên và cảm động. Để đáp lại tấm thịnh tình đó, Khánh Minh đề nghị một ý kiến rất hay là hãy dọn một tiệc sinh nhật cho Nguyệt Mai dù ngày nào vẫn còn là một bí mật. Nhưng có hề chi, tình cảm của bạn bè dành cho Nguyệt Mai ngày hôm nay mới là điều đáng nói. Cám ơn Khánh Minh đã tổ chức, chúng ta hãy cùng nhau đốt nến chúc mừng sinh nhật một người bạn quá đỗi dễ thương.


Happy Birthday Nguyệt Mai!

vht


nguyệt mai


em sinh ngày hoa chớm

mở nụ đậm ngày thơm?

hay đêm ngời nguyệt dạ

mai nở sáng vườn đơm?


phải hoa tên nguyệt mai?

từ vườn khuya thơ dại

mong manh rủ sương về

đợi người hát nguyệt ca


có khi em là hoa

thơm đêm tình tự tối

có khi em là nguyệt

nguyên rằm ánh tinh khôi


có khi hoa thức sớm

mở lời ngày nguyên khai

có khi tình hoa nguyệt

đêm về đóa mãn khai


Vũ Hoàng Thư


 


NGUYỄN LƯƠNG VỴ


thơ tặng nguyệt mai


Bài thơ viết tặng Nguyệt Mai

Trăng cài lên ngực ngân dài chiêm bao

Mắt đêm quán trọ xin chào

Trần gian ảo hoá hôm nào vãng sanh?!


Thời kinh tịnh độ ngát xanh

Thưa em bóng mộ hoà thanh bóng người

Mắt đêm ngấn lệ xa rồi

Rừng lau thế kỷ luân hồi nhớ nhau


Long lanh lóng lánh sắc màu

Thưa em lục bát nhiệm màu ngàn năm

Mắt đêm ảo diệu nguyệt cầm

Trời quê thơm ngát khuôn rằm Nguyệt Mai…


Westminster, Calif. 5.2019

NLV

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on June 06, 2019 20:34

May 30, 2019

Mười năm… dohongngoc.com

Thư gởi bạn xa xôi,


Mười năm… dohongngoc.com


Bạn nhắc đúng đó. Cảm ơn bạn. Mười năm… rồi chớ chơi sao. Mới thôi. Và tháng 5 này thì vừa tròn. “Mười năm chân bước trên đường dài…” mình vẫn còn thấy “sóng lao xao bờ tôi…” (TCS) đó chứ sao không?


Nhưng… quả là thời gian nhanh quá. Bóng câu qua cửa sổ. Người xưa nói vậy. Bây giờ thì phản lực qua cửa sổ. Còn có chút tình thôi. Cho nên gom góp một chút như một kỷ niệm. Chia sẻ với bạn bè thân thiết.


1.  Nhớ mới hôm nào hai bạn trẻ Phùng Minh Bảo và Lê Thị Thùy Linh bế đứa con còn nhỏ xíu trên tay đến thăm, nói các em là độc giả của “Chú Ngọc” từ hồi Mực Tím muốn giúp chú làm một trang web tập hợp các bài viết của chú để lưu trữ và chia sẻ cùng mọi người.


Ừ, thì làm. Cho vui mà. Về hưu cũng nên bày ra cái gì đó cho bận rộn chút chứ phải không? Làm trang web chắc cũng như trồng kiểng, tưới cây, nuôi gà, quét sân… vậy chớ gì. Lúc đầu mỗi mỗi đều phải nhờ các em … rồi lần mò cũng tự làm được. Vui vì có nhiều bạn bè khắp nơi chia sẻ, bình luận, hỏi đáp… cho đầu óc bớt cằn khô.


Phùng Minh Bảo bày tỏ: “Tôi biết Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc (BS ĐHN) đã hơn 20 năm, cái biết của tôi cũng là cái biết giống như hàng vạn bạn trẻ độc giả báo Mực Tím – Khăn Quàng Đỏ với Mục “Phòng mạch MỰC TÍM “ của Bs ĐHN, với nhiều câu hỏi về các vấn đề của tuổi mới lớn và các câu trả lời rất dí dỏm, hấp dẫn và khoa học, tôi đã rất khâm phục phong cách viết văn và kiến thức của ông, mong ước được gặp ông trực tiếp vào một ngày nào đó.

Khoảng 3/2009, tôi mạnh dạn đến gặp ông tại Trung Tâm Truyền Thông – Giáo dục sức khỏe TP.HCM vào đúng lúc Bs ĐHN sắp nghỉ hưu. Ngay ngày gặp mặt đầu tiên, tôi biết, tôi có thể giúp ông tiếp tục cống hiến trí tuệ cho xã hội, giúp ông tiếp tục gửi thông điệp mang tình thương tới cho bạn bè, học trò, bạn đọc mọi lứa tuổi, ở khắp mọi nơi trên thế giới từ chính ngôi nhà của ông, vào lúc phù hợp nhất của ông bằng phương thức mà tôi làm tốt nhất: máy tính, Internet va website. Tôi đề nghị thiết lập một website mang tên ông: www.dohongngoc.com/web/ và hơi ngạc nhiên một chút vì ông đã lớn tuổi rồi mà những việc này cũng dễ tiếp thu, ông đồng ý ngay… Lúc đầu chúng tôi phải giúp, nhưng về sau tự ông viết và post lên, tự chỉnh sửa lấy…”.


2.  Vài con số thống kê:


Tuy trang web hình thành từ tháng 5.2009 nhưng đến tháng 8.2011 Phùng Minh Bảo mới thiết lập bảng thống kê. Theo đó, đến nay đã có 1336 bài viết, với 6607 bình luận (comments).


Số người truy cập: 1.110.019


Số trang được đọc: 2.442.534 trang, trung bình 2,2 trang/ một truy cập.


3. Một vài “phản hồi” của bạn đọc (đã thay đổi địa chỉ email):


(Xin phép các bạn cho ghi lại nơi đây. Chân thành cảm ơn).


quancong@gmail.com


Em thich cai nhin trang nha cua website nay, cach dung “font”, “mau”, va cach trinh bay. Em de y xem anh co trang “doi thoai” khong, thi thay cach anh bay to y kien doi voi nhieu cau hoi bang cach dung mot bai viet de tom tat va huong dan. Em nghi day co le la cach hay nhat de duy tri “doi thoai” voi nguoi doc, gon gang hon cach “go roi to long” cua nhieu websites khac. (…) Gioi tre va nguoi doc co nhieu dieu hoc hoi duoc qua noi dung cua trang web: cai hon nhien, tu tai, cai nhin vo tu, tich cuc cua cuoc song…


phanthuy@yahoo.com

Khi tìm được trang web này con cảm thấy rất vui. Mỗi lần sau khi lên mạng tìm kiếm đủ thứ thông tin, trước khi offline, con lại vô đây đọc, những bài viết của thầy nhắc nhở con phải trở về. Tâm con bớt lung tung sau khi lang thang trên mạng… Àh, con còn một chuyện nữa. Đó là con đang là một sinh viên y dược. Con rất muốn được trở thành một bác sĩ như thầy…


thanhxuan@yahoo.com

Hôm nay tình cờ search trên mạng gặp được trang web của bác em rất vui mừng. Không ngờ hôm nay gặp được bác, em mừng như bắt được vàng. Em vội add vào favorite liền, em sợ bác “chạy” đi đâu mất.


trieuminh020708@hotmail.com

Web của Bác ngon lành nhá! có youtube nữa, cám ơn người giúp nó. TM sẻ nhớ họ đấy…


nhamnh@yahoo.com

Đã từng cười rúc rich khi đọc “Thư gửi người bận rộn”,”Như thị..” và nhiều nhiều lắm những tạp văn của Bác sỹ (…). Những bài viết thật duyên, những cái nhin ý nhị, thấu suốt… Thật mong Bác sỹ mạnh khỏe, có nhiều bài tạp bút nho nhỏ cho mọi người cùng thưởng lãm. Thật vui vì biết blog này. Cảm ơn Bác sỹ.


thduong@yahoo.com

… lần đầu gặp trang web này tự nhiên con thấy mừng mừng tủi tủi , vì từ này khỏi cần đi nhà sách ngó nghiêng xem bác có sách mới nào chưa để còn mua về thủ kĩ , đọc rồi để dành mai mốt già đọc tiếp . Hahaha , đừng tưởng con nói giỡn , con nói rất thiệt , tủi vì sao giờ này mình mới biết, mừng vì đã gặp ” người trong mộng ” ( mơ một lần gặp bác sĩ , ra đường lâu lâu ngó tới ngó lui coi có tình cờ gặp không). Những bài viết của bác sĩ cứ ngấm dần vào con, từng ngày từng ngày, từ khi con 16 tuổi ( lúc đó con mua tặng mẹ quyển ” Gió heo may đã về ” và đọc ké ) rồi cứ vậy, trẻ măng mà cứ suốt ngày “gió heo may ” với “già ơi ”, người nào không hiểu tưởng con không bình thường . Về sau này, những ” Như thị ” ” Bát nhã tâm kinh ” của bác vẫn theo con từng ngày, con chưa ngộ ra nhiều điều, nhưng có sao đâu, sống là trải nghiệm từng ngày mà phải không bác… Nhà con giờ rất nhiều người “nghiện” bác, có trang web này chắc sẽ rất vui, cảm ơn bác sĩ đã lập web, cảm ơn luôn người độc giả đã làm web cho bác sĩ…


huynhthi@yahoo.com

Thật là đại phước,thật là hữu duyên khi con gặp được trang web này. Cuộc sống con vốn bận rộn, ở quê (Cai Lậy), yêu thích ngành y, yêu văn chương, yêu nhạc Trịnh, thích học Phật, lúc trước rất cầu toàn, bỗng dưng như trúng được kho báu… Thế giới phẳng thật kỳ diệu!!!

Con lưu ngay vào máy và đọc say mê khi vắng khách hàng, có lẽ chư Phật mười phương đã “gửi” đến cõi ta bà này một sứ giả để trị tâm bệnh và thân bệnh cho chúng sanh chăng?!

Con kính chúc bác sĩ vô lượng thọ, vô lượng quang, vô lượng cát tường để luôn là cầu nối giữa phật pháp – khoa học – văn học – và chúng sanh…


quynhanh@vtv.gov.vn

…Tình cờ vào được trang web của bác, con rất mừng. Cứ như được gặp lại người quen cũ. Con “quen” bác từ khi con bắt đầu mang thai cháu đầu lòng. Năm nay, cháu đã 20 tuổi. Hồi đó, đúng là con đã gối đầu giường quyến sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” của bác…


langthang@gmail.com

…Lại tra thêm trên mạng, ra trang nè; trang mạng của bác mang vẻ fiêu du lãng tử mà cũng thâm sâu lắm^^. Cháu học ở trường, học tôn giáo…


phuthuy@yahoo.com

Gặp được chú mừng quá không biệt hỏi cái gì trươc cái gì sau nữa. Bữa nay sao mò mẫm tìm được trang web của chú. Cám ơn trời hehe.


ngquynh@gmail.com

Ngưỡng mộ chú lắm, đặc biệt là tài viết văn của chú, nhẹ nhàng mà thâm thúy. Đọc chú mới thấy tâm hồn con người trở nên đẹp với chút văn thơ. Đọc chú thấy sao tiếng Việt mình thật đẹp (đọc sách giáo khoa văn học có khi lại khó thấy!).

Cháu dốt văn số một, đọc chú cháu thấy cái ý nghĩa của văn chương. .


muitran@yahoo.com

Có “chôm” vài bài của BS đưa vào trang nhật ký của gia đình, dĩ nhiên là có ghi đủ đường link, để bạn bè và con cháu sau này có ghé mắt vào xem thì cũng theo đường link mà vào trang nhà của BS để mà suy gẫm thêm.


hodinh@yahoo.com

Cảm cúm con uống vài viên tylenol …. Còn Stress quá thì con uống ” dohongngoc.com ” bớt liền . Mang ơn Bác lắm vì lòng tử tế của Bác dành cho mọi người trong đó có con . Mong Bác luôn an vui .


rosa@yahoo.com

… Từ ngày cháu phát hiện ra trang web này, cuộc đời cháu như có thêm niềm vui mới và cháu như tìm thấy sức mạnh, niềm tin mới. Đọc những bài viết của Bác Sĩ, nhiều khi cháu muốn phá lên cười, nhiều khi lại thấy bâng khuâng ray rứt muốn rơi nước mắt. Mỗi bài viết một cảm xúc và khi đọc lại, cháu lại tìm thấy cảm xúc mới. Cháu hiểu thêm về cuộc đời và về bản thân mình.


hiep@gmail.com


Le ra trang web nay phai co mat truoc day chu khong phai den bay gio! Boi nhung dong chu ma bac si Do Hong Ngoc viet ra that su gia tri, that su huu ich, nhe nhang thoi nhung sau sac, nhu chinh cuoc doi anh, nhu chinh nep song cua anh!


Một lần nữa, đa tạ các bạn.


 


Thân mến,


Đỗ Hồng Ngọc


(31.5.2019)


 


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on May 30, 2019 21:00

May 17, 2019

Trò chuyện với Đỗ Hồng Ngọc: “Về Thu Xếp Lại…”

 


Hội quán Các Bà Mẹ (CBM)


Trò chuyện với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về cuốn: “Về Thu Xếp Lại…”


Ghi chú: Buổi Trò chuyện thân mật này (ngày 11.5.2019) đã được anh Vincent Ngo thu hình và đưa lên youtube, do vậy, tôi chỉ đưa thêm vài hình ảnh bên lề và chú thích lai rai để ‘bổ sung” thôi nhé.


Thân mến,


ĐHN


 



 


Vincent Ngo… đạo diễn!


Càphê khoai bắp, chuối… theo “truyền thống” trước khi chính thức “Trò chuyện”.
Nhạc sĩ Trần Văn Quang đang hướng dẫn cho ca sĩ…


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


Vì là một buổi trò chuyện thân mật nên… chỉ mời một ít bè bạn gần gũi…


 


 


 


 


 


 


Tuy vậy, CBM cũng chu đáo, mời một MC duyên dáng mới ngoài 20 cho thêm phần sinh động…


 


 


Họa sĩ Lê Ký Thương, tác giả bức tranh bìa rất đẹp và nhiều ý nghĩa đã bị… “quay” khá kỹ! Đôi khi phải nhờ “quyền trợ giúp” từ phu nhân Cao Kim ngồi cạnh bên!


Nhà báo ca sĩ Ngân Hà hát tặng bài “Bốn mùa thay lá” của TCS.


Một bà mẹ đến từ Nha Trang với “Phôi Pha”…


 


và… Đỗ Hồng Ngọc của 20 năm về trước trên bãi biễn Lagi…


Bây giờ thử coi clip phần 1 nhé (Vincent Ngo mới gởi cho coi thử, nói nếu bạn bè thích, thì sẽ đưa tiếp phần 2)!


 



 


 


 


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on May 17, 2019 03:54

May 16, 2019

Phật Đản (PL 2563): Về thăm đất Phật, Nepal

 


Phật Đản (PL 2563)



Đỗ Hồng Ngọc


Ghi chú: Bài viết này đã đăng trên Tạp chí Văn hóa Phật giáo, số 321 ngày 15.5.2019. Nhân dịp Phật Đản 15.4 Kỷ Hợi, xin được chia sẻ lại nơi đây (thêm vài hình ảnh riêng).


Trân trọng,


ĐHN.


 


Trong buổi kể chuyện và trình chiếu một số hình ảnh về chuyến về thăm đất Phật Nepal, Lâm-tì-ni của tôi cho nhóm bạn trong Chương trình Phật học và Đời sống ở Chùa Xá-Lợi, có một bạn trẻ đặt câu hỏi: Bác có thấy “động tâm” không khi được đến Lâm-tì-ni nơi Phật đản sanh và bác có ý định đi thăm tiếp 3 nơi nữa cho đủ “Tứ động tâm” không? Tôi trả lời là với Đức Phật lịch sử thì lúc nào tôi cũng thấy “động tâm” và ở đâu tôi cũng thấy “động tâm” cả, không nhất thiết phải đến tận Lâm-ti-ni hay đi cho đủ 4 thánh tích…


Cả chục năm nay chưa hề đi đâu xa khỏi nhà…, thế mà một ông già 80 tuổi là tôi,  bỗng nhiên bay vèo đến Himalaya (Hi-mã-lạp-sơn) ngắm núi tuyết rồi kêu lên núi tưởng là mây, mây tưởng là núi…  Thế giới có 10 đỉnh núi cao nhất thì Nepal đã có đến 8, kể cả Everest, 8848m. Chỗ tôi trú nằm trong rặng Himalaya nhưng chỉ cao hơn 2500m thôi, nghĩa là lùn tẹt, so với Everest nhưng cũng còn cao hơn Đà Lạt mình cả ngàn thước! Vậy mà đã lạnh buốt đầu tháng 3 này. Đêm 7-8 độ C, ngày 13-14 độ C. May mà có cái máy… sưởi. Đồi núi trùng trùng điệp điệp. Không khí đã nghe loãng. Thở nhẹ như bay bay.



(Một góc Nepal, Hymalaya, ảnh ĐHN 3.2019)


Chuyến đi Nepal này khá bất ngờ với tôi. Năm ngoái, hai vợ chồng bác sĩ Thủy – học trò cũ của tôi và là đệ tử của thầy Huyền Diệu – ở Úc mời thầy đi Nepal một chuyến cho biết “vì thầy là con Phật, phải về thăm xứ Phật một lần”. Rồi có thư mời của thầy Huyền Diệu nữa, nhưng tôi vẫn lần lữa mãi không đi, vì sợ lạnh, sợ độ cao, “sức khỏe không cho phép”! Lần này Thủy nói có Ba Má em đi nữa, mà ông bà đều lớn tuổi hơn thầy. Ừ, thì đi.


Phi trường Kathmandu, thủ đô Nepal là một Mandala giữa thung lũng bao bọc bởi núi là núi. Bụi khói mịt mù. Xe cộ nhớn nhác- vì lái bên trái- làm cứ giật mình đánh thót. Người Nepal lắc đầu là OK. Gật đầu là từ chối. Chủ nhật là ngày làm việc. Thứ hai mới là ngày nghỉ. Giao dịch, ăn uống bằng tay phải. Tay trái để…. vệ sinh. Đàn ông có uy tín lớn trong nhà. Ban ngày đi làm gì không biết, nhưng chiều về, vợ mang nước rửa chân cho… Giữa phố thị có khu vực… dành làm nơi thiêu xác lộ thiên. Có nhiều tiếng quạ quang quác. Nepal có 26 triệu dân, gồm 100 dân tộc và 123 ngôn ngữ, ngôn ngữ chính là Nepali. Đồng tiền là Rupee. Một USD bằng hơn trăm rupee. Năm 2015 Nepal bị một trận động đất chết đến 8000 người, bị thương 20.000 và hằng trăm ngàn ngôi nhà bị chôn vùi. Khu vực tôi đến ở – Himalayan Happiness Resort- thuộc vùng Dhulikhel, cách Kathmandu hơn 36 km, nhưng có khi phải đi 2 tiếng đồng hồ mới tới vì kẹt xe và đường đèo núi.  Nơi đây chỉ còn cách Tây Tạng ba chục cây số! Thầy Huyền Diệu (HD) đã đợi sẵn. Thầy nói thầy đã đi 27 tiếng đồng hồ bằng xe bus từ Bồ Đề đạo tràng (Bodh Gaya) về đây chờ mọi người. Chưa chi đã thử sức leo gần hai trăm bậc thang để về phòng nghỉ. Mình được ưu tiên ở một phòng… đẹp nhất, để nhìn quang cảnh thung lũng và núi tuyết của Himalaya xa xa.


Khí hậu, độ cao, với không khí khá loãng nhưng thấy dễ chịu, có lẽ nhờ khung cảnh trời đất bao la quá đẹp. Sáng sớm, mở màn cửa ra thì ôi chao, một cảnh sắc tuyệt vời, mê mẩn. Mặt trời sắp ló dạng, tươm một màu tim tím rồi vàng hườm rồi hồng đượm… ở chân trời, cắt từng nét bởi đồi núi chập chùng và những ngọn cây chới với… Đã có tiếng thầy HD đến tận phòng thăm hỏi và mời đi uống trà, cafe sáng, ngắm… mặt trời lên!


Về tuổi đời thầy HD còn ít hơn tôi đến 6 tuổi, trông… đẹp trai, cao ráo, năng động, tháo vát, rất nhiệt tâm và có đường lối tu tập riêng, gọi là “mật pháp” với những “mầu nhiệm” “phép lạ” dựa trên kinh Pháp Hoa… “nhất tự nhất bái”! Kinh Pháp Hoa không lạ với tôi, vì đã nhiều năm nghiền ngẫm và viết cuốn “Ngàn cánh sen xanh biếc” nhưng cách thực hành của thầy HD thì tôi thấy cần phải tìm hiểu và lý giải thêm.



Buổi tối, đáp lại câu hỏi của thầy, tôi trình bày nền Y học hiện đại đang gặp những khó khăn gì, tại sao có khuynh hướng tiến về một thứ Y học toàn diện (Holistic Medicine) – mà hai bác sĩ Diệu Thủy, Minh Sơn đang theo đuổi- về các thứ bệnh thời đại S.A.D (Stress, Anxiety, Depression) phải trị liệu với Thiền học, rồi gần đây, “21 Bài học cho Thế kỷ 21” của Yuval Noah Harari nêu hai vấn đề nổi cộm: Công nghệ sinh học và AI (Artificial Intelligence, trí thông minh nhân tạo). Phải chăng, rồi đây công nghệ sinh học sẽ tạo ra phần “sắc”, còn AI sẽ tạo ra “thọ, tưởng, hành, thức” để rồi sẽ có một chủng loại người với “ngũ uẩn” mới?


Sáng hôm sau, tôi đề nghị cho đi thăm làng, thăm “dân cho biết sự tình”, bởi cái máu làm Sức khỏe cộng đồng, Y tế công cộng trong tôi vẫn còn nặng lắm. Vui quá, Liz (Trúc), con của bác sĩ Thủy là người đang làm việc trong lãnh vực này. Tiếng Việt cháu không rành lắm, lại sống với người chồng Ấn độ (sanh tại Úc) nên tôi có dịp… ôn tiếng Anh lõm bõm của mình. Nào Community Diagnosis (Chẩn đoán cộng đồng); Community Involvement (tham gia cộng đồng), nào Intersectoral Cooperation (phối hợp liên ngành), nào Appropriate Technology (kỹ thuật học thích hợp)… ! Rồi đến thăm một gia đình theo đạo Phật, tiếp xúc với Hiệu trưởng một trường Tiểu học để chuẩn bị cho buổi khám sức khỏe cho bà con ngày hôm sau.


***


Từ Kathmandu đến Lumbini (Lâm-tì-ni) chỉ dài 320km mà đường bộ đi mất khoảng 16-20 tiếng đồng hồ. Đường đèo núi xuyên Himalaya rất khó đi. Buổi sáng đoàn rời Dhunlikhel để về Lumbini (Lâm-tì-ni). Mọi người cầu nguyện và đọc kinh suốt một đoạn đường. Đây là quãng đường đèo nguy hiểm nhất.


Đoàn nghỉ một đêm ở Bandipur, một điểm du lịch nổi tiếng, trên con đường Tơ Lụa ngày xưa từ thế kỷ XIV, vẫn còn dấu tích những căn nhà cổ, bằng đất và đá. Khung cảnh rất đẹp. Một khu phố cổ … nhà nghỉ, cửa hàng và khá nhiều du khách phương Tây đang thưởng thức cảnh thanh nhàn. Trưa hôm sau, đoàn rời Bandipur để về Lumbini. Tôi thử đếm có bao nhiêu đoạn quanh cùi chỏ khi xe lên xuống ngọn núi này (không kể những đoạn quanh không gắt). Trời ạ, 67 khúc quanh “cùi chỏ”! Hèn chi mà người ta nói đi đoạn đường này người chưa quen chỉ có việc… tụng kinh và nhắm mắt!


Đến Lumbini đã khá chiều. Việt Nam Phật quốc tự đây rồi. Hai con hạc vung cánh như múa và quang quác kêu lên mừng rỡ. Trời vẫn còn lạnh, nhất là về đêm, 12-13 độ C.  Muốn tắm phải xách nước nóng từ nhà bếp lên lầu, khá xa. Đã ba ngày không tắm rồi. Tôi nói với sư chú MN ở chùa như một lời… xin lỗi thì chú nói ở đây bảy ngày không tắm là thường đó bác ạ.  Các bữa cơm self-service, chay trường, rất ngon. Đêm ngủ khá nhiều muỗi. Thỉnh thoảng nghe tiếng chó sói (?) tru.



Có điều đến Việt Nam Phật quốc tự ở Lâm-ti-ni thấy như đã về đến nhà mình rồi vậy! Cũng lũy tre, ruộng lúa, bờ ao, ngọn cỏ, cũng vườn rau, cây cầu… Mái chùa cong vút trong nắng chiều. Cổng chùa thân quen quá… Tôi nghĩ phải cảm ơn thầy Huyền Diệu thôi. Đã dựng nên một ngôi chùa Việt rất sớm nơi đất Phật đản sanh, Lâm-tì-ni này vậy. Việt Nam phật quốc tự khởi công từ 1993, hoàn thành 2005. Lần lượt nhiều ngôi chùa của các quốc gia khác đã được dựng nên. Chùa Nepal, chùa Tây Tạng, chùa Trung quốc, chùa Thái, chùa Myanmar… và cả một số nước Tây phương như Đức, Thụy sĩ, Áo… Đặc biệt ngôi Tháp Hòa bình, chùa Nhật có vẻ bề thế nhất vì nối trực diện với khu thánh tích.


***


Hoàng hậu Mayadevi hôm đó vội vã lên đường về kinh đô Ka-tì-la-vệ (Kapilavastu) để kịp sanh hoàng tử nhưng vừa đến Lâm-ti-ni thì cơn đau đã rột, không thể cất bước được nữa. Ở đó đã có ao nước mát, đã có cây Bồ đề tỏa bóng râm. Trong đoàn tháp tùng Hoàng hậu hôm đó đã có các cô mụ, các ngự y. Khi Hoàng hậu vin cành Bồ đề ráng rặn sanh thì không còn kịp nữa. Người ta đã phải giúp Bà sanh bằng Cesarien. Và vì thời đó kỹ thuật vô trùng chưa tốt, Hoàng hậu đã bị nhiễm trùng hậu sản mà chết. Phật đã là một con người. Đã sanh ra. Đã khổ đau. Đã hạnh phúc. Và đã từ bỏ cung vàng điện ngọc, từ bỏ vương quyền để một mình lang thang vào rừng sâu, sống đời khổ hạnh, mong tìm con đường giải thoát cho mình và cho chúng sanh. Suốt 6 năm vất vưỡng trong rừng sâu, ngày ăn một hạt mè, đêm ngủ trong nghĩa địa hay trên cành cây, người chỉ còn xương bọc da, sờ tay vào bụng thì đụng ngay đốt sống thắt lưng, đầu óc bắt đầu choáng váng, tù mù… (Narada, Đức Phật và Phật pháp), may sao nhờ chén sữa của cô gái Sujata mà tỉnh lại, nhận rõ lối tu khổ hạnh, hành xác là sai lầm, quyết tâm đi vào con đường trung đạo để rồi giác ngộ sau 49 ngày thiền định dưới cội Bồ đề . “Thiên thượng thiên ha, duy ngã độc tôn” chỉ có nghĩa là chính Ta chớ không phải ai khác, chính ta mới có thể làm khổ ta, chính ta mới có thể làm ta an lạc, hạnh phúc. Phải quay về nương tựa chính mình thôi. Thấy biết vô thường, khổ, không, vô ngã, thực tướng vô tướng… mà vượt thoát sanh tử. Ơ hay, thì ra tất cả mọi người đều sẵn có Phật tính, không phải tìm kiếm đâu xa. Chỉ vì vô minh che khuất. Chỉ vì tham sân si, mạn nghi tà kiến… che khuất. “Vô trí diệc vô đắc”. Ta chưa từng nói một câu nào cả. Chưa từng dạy cho ai điều gì cả. Phật bảo vậy. Vẫn duyên khởi duyên sinh đó thôi.



Lâm-tì-ni rộng 774 ha. Ngang 1,8km. Dài 4,8km. Do một Kiến trúc sư nổi tiếng của Nhật là Kenzo Tange nghiên cứu thiết kế tổng thể suốt 8 năm, từ 1970 đến 1978. Theo đó, Lâm-tì-ni có 3 khu vực: khu Làng mới Lâm-tì-ni, khu Tự viện và khu Vườn thiêng, thánh địa, với nhiều di tích: Trụ đá của Vua A-dục (Ashoka), đền thờ Hoàng Hậu Mayadevi, Ao nước, Cây Bồ đề. Năm 249 TCN, Vua Ashoka đã tìm ra đúng nơi Phật đản sanh và dựng Trụ đá làm dấu tích, ghi rõ dòng chữ Pali vẫn còn đó. Huyền Trang (602-664) đi thỉnh kinh có ghé qua đây. Nhưng rồi Lâm-tì-ni rơi vào quên lãng, mãi đến năm 1896 mới được hai nhà khảo cổ người Đức là Futher và Bhuler tìm được trụ đá của vua A Dục và công bố. Ngày nay Lâm-tì-ni đã được Unesco công nhận là Di tích Văn hóa Thế giới và được trùng tu ngày càng trang nghiêm, hùng vĩ. Các vị Tổng Thư ký Liên hợp quốc từ U Than đến Ban Ki-moon đều đã đến thăm viếng Lâm-tì-ni.


Con kênh đào thẳng tắp chạy từ Tháp Hòa bình (Chùa Nhật) đến trụ đá của vua Ashoka đã thấy có thuyền máy xình xịch đưa khách hành hương. Mình đề nghị nên mang vài cái thuyền thúng (ở Phan Thiết rất đẹp) về đây sẽ thu hút du khách vì sự độc đáo. Hoặc ít ra, nơi đây cũng nên có những chiếc  “thuyền nan nhẹ lướt” chèo tay như ở Suối Yến chùa Hương!


 



 


Nhiều nhóm Tu sĩ và Phật tử thập phương đang chiêm bái Vườn thiêng Lâm-tì-ni quanh Cột đá Vua Ashoka. Họ đọc kinh, tụng niệm vô cùng thành kính.  Nhóm nhiễu quanh trụ đá, nhóm kinh hành quanh hồ nước thiêng, nhóm tụ tập dưới táng cây Bồ đề… Mọi người lần lượt xếp hàng vào viếng đền Mayadevi (cấm chụp hình).  Tôi vẫn lang thang một mình, quan sát, dòm ngó, ngơ ngác… Thực lòng, chỉ thấy một sự… náo nhiệt mà chưa thấy “động tâm” chi. Chỉ đến khi bắt gặp một chiếc lá bồ đề rơi lẻ loi trên đụn gạch xưa cũ vốn là những nấm mồ vài ngàn năm trước của các đệ tử Phật mới thấy xúc động!


Ngay buổi chiều đó, đoàn đi thăm Kapilavastu (Ca-tì-la-vệ) cách đó khoảng 30 cây số. Đường xấu, đang sửa chữa, bụi khói mù mịt. Thỉnh thoảng thấy một vài cánh đồng… khô khốc…  mùa nóng sắp tới, ở đây 49-50 độ C là bình thường!


Đây rồi. Ca-tì-la-vệ. Kinh thành trù phú ngày xưa của Tịnh Phạn Vương, dòng dõi Sakya uy dũng, phụ vương của thái tử Tất Đạt Đa. Bây giờ chỉ còn là một khu vườn hoang vắng, trơ trụi dưới nắng hanh. Quanh co là những cổ thụ sừng sững, dáng uy nghi đường bệ… Có cái gì đó nhói lòng nơi đây. Chính là một sự “động tâm” rất lớn của riêng tôi. Chính nơi đây, thái tử Tất Đạt Đa đã nhận ra nỗi khổ đau của kiếp người … Chính nơi đây, thái tử Tất Đạt Đa đã vượt rào thoát ra khỏi cổng thành giữa đêm khuya, từ biệt vương quyền, từ biệt phú quý vinh hoa… quyết tâm tìm “đạo sáng cứu chúng sanh”… Phải, chính nơi đây, tôi mới bắt gặp sự “động tâm” thực sự trong không khí yên ắng của buổi trưa hè ngay trên đất Phật. Chỉ còn những đống gạch. Này là chỗ ăn chỗ ở, này là giếng nước, ao sen…Tôi cứ lang thang và lắng nghe một mình. Nhặt một cánh hoa lửa. Đặt vào lòng bàn tay. Nhìn gốc cổ thụ có hình dáng như một apsara đang múa hát…



(Ca-tì-la-vệ, ảnh ĐHN)


Chỗ cổng thành thái tử Tất Đạt Đa đã “trốn” đi, hiện chỉ còn hai cây cổ thụ. Bên ngoài còn có gò mộ của con ngựa đã đưa thái tử đi quanh thành, nhất định không chịu về lại chuồng cũ.


Từ thành Ca-tỳ-la-vệ về, đoàn ghé thăm Kundan nơi Phật khi thành đạo đã trở về thăm Vua cha và độ cho Vua cha, hoàng hậu cùng vợ con. Lúc này La-hầu-la đã lên 7 tuổi và xin xuất gia theo Phật. Hiện vẫn còn các ngôi tháp mộ của Vua Tịnh Phạn và hoàng hậu.


Buổi tối đó, như đã hứa, tôi nêu vấn đề thảo luận về pháp hành của thầy Huyền Diệu là lạy từng chữ Kinh Pháp Hoa như một “mật pháp” .


Dịp này tôi trình bày với thầy HD và các đệ tử về kinh Pháp Hoa dưới góc nhìn khác. Tôi nói kinh có nhiều ẩn dụ, ẩn nghĩa cần được hiểu. Pháp Hoa là kinh tối thượng thừa vì là Phật thừa, không còn chia chẽ gì nữa, nhằm “khai thị chúng sanh ngộ nhập tri kiến Phật”. Kinh dạy các hạnh bồ tát như Tôn trọng (Thường Bất Khinh), Chân thành (Dược Vương), Thấu cảm (Quán Thế Âm) và những bài học tuyệt vời khác để thấy Thực tướng Vô tướng, thấy Pháp thân Như Lai, mà nếu học được thì đã có một đời sống an lạc, tự tại, đem lại hạnh phúc cho mình cho người trong bất cứ thời đại nào, xã hội nào… Thầy HD nói bác sĩ là nhà khoa học, nhưng cũng cần thấy phần tín ngưỡng “mật pháp” rất huyền bí…


Lý giải về hiệu quả của pháp hành lạy từng chữ  hoặc đơn thuần chỉ niệm tên kinh Pháp Hoa, thì một khi có Tín tâm cao độ sẽ có Niệm rồi dẫn tới Định, Huệ (Tín, Tấn, Niệm, Định, Huệ). Ở góc độ sinh học thì khi lạy (đúng cách) một lúc, cơ thể sẽ tiết ra endorphine, một thứ morphine nội sinh cho cảm giác sảng khoái, dễ chịu; và một khi liên tục niệm một câu, một chữ nào đó (trong Kinh) thì  tạp niệm không thể xen vào vỏ não, nhờ đó mà dễ “nhất tâm bất loạn”… Cuối buổi trao đổi, một đệ tử của thầy HD nói cảm ơn anh Ngọc, bây giờ thì em đã được mở rộng tầm nhìn khi học và hành kinh Pháp Hoa!


Đã đến lúc phải chia tay Lumbini rồi! Chuyền về này tôi và nhóm bạn trẻ được đi máy bay! Thiệt là thú vị. Biết thế nào là cái sân bay tí xíu của Lâm-tì-ni, với một vài chuyến bay mỗi ngày, chỉ chở được vài chục người mỗi chuyến và luôn trễ vài tiếng đồng hồ là “chuyện thường ngày ở huyện”. Nhưng ai cũng nói đi máy bay thì sướng lắm vì chỉ bay 30 phút là tới Kathmandu, không phải mất cả ngày đường vất vả như đi đường bộ. Phi trường Lumbini hình như đang được sửa chữa, nâng cấp vì ngày càng có nhiều đoàn hành hương về đất Phật. May mắn, máy bay hôm nay đúng giờ và chuyến ATR 72 này khá to, lịch sự, chở đến 60-70 người.


Đến phi trường Kathmandu đã thấy có chú MĐ đón và hướng dẫn về nhà nghỉ ở Boudhanath.  Thời gian không nhiều vì trưa mai đã phải rời Kathmandu nên mọi người vội vả đi tham quan Đại bảo tháp Boudhanath nổi tiếng nơi đây.



Đây là một đại bảo tháp lớn nhất thế giới, nổi tiếng linh thiêng, không rõ có từ bao giờ, ngoài những truyền thuyết huyền bí, gốc gác từ Đức Liên Hoa Sanh Tây Tạng… Thấy có rất nhiều tu sĩ người Tây Tạng nơi đây. Tiếng đọc kinh rì rầm khắp nơi. Và du khách đông nghẹt, cả ngàn người đi nhiễu quanh bảo tháp. Đại bảo tháp chứa Pháp thân của Phật Thích Ca. Chiều cao 30m và đường kính 100m. Quanh tháp, tầng đất rất nhiều chỗ để cầu nguyện, và nhiều người khấn vái, xoay bánh xe kinh luân… Bốn mặt tháp đều có vẽ thật lớn 2 mắt Phật, chính giữa là con mắt thứ ba, mắt Tuệ và dưới 2 mắt là một dấu hiệu như một dấu hỏi, mang nhều ý nghĩa. Người người đi rất nhanh quanh tháp 9 vòng. Hàng quán bán đồ lưu niệm san sát, tạo thành một khu phố sầm uất, vòng tròn quanh chân tháp báu. Nhiều quán cafe tuyệt đẹp trên Terrace để vừa nhìn Tháp vừa nhìn Núi tuyết. Thường người bán ở đây nói thách khá cao. Phải trả giá rất kỹ… Mình thì quá quen Chợ Bến Thành xưa rồi, không có việc gì… khó, chỉ sợ “lòng không bền”. Tội nghiệp cho cô bé Liz, sống và lớn lên ở Úc, có biết gì là nói “thách, rồi “cò kè bớt một thêm hai” đâu! Lần đầu tiên cô thử… trả giá và mua được một món hàng nên thích quá! Cô kêu lên, con mua được rồi Thầy, vui quá ha! Nhưng có lẽ cô đã mua… hớ! Dù sao, nói thách, trả giá, cò kè… làm cho cả người bán lẫn người mua đều vui! Hoan hô nói thách!


Một chuyến đi còn đọng rất nhiều kỷ niệm.


Đỗ Hồng Ngọc

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on May 16, 2019 21:56

May 15, 2019

Thư gởi bạn xa xôi (5.2019)

 


Thư gởi bạn xa xôi (5.2019)


Cũng khá lâu rồi phải không? Hôm nay mình lại lai rai kể vài chuyện cho bạn nghe vui, chuyện từ những bức thư bạn bè anh em thân thiết thôi nhé.



Trước hết là thư của Nguyên Đạo Văn Công Tuấn, một “bạn trẻ” mới khoảng ngoài 60, ở Đức, tác giả Hạt Nắng Bồ Đề, gởi mình kèm một bài viết khá dài, kể chuyện “Tìm… Tết”

 


Bắt chước ai, đi… Tìm Tết


Tìm Tết là chữ của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Trên trang nhà của anh, anh viết về các sinh hoạt Tết của anh ở Việt Nam đọc mà … thấy thèm và nhớ quê quá.

Nhớ trước đây một năm, tết Mậu Tuất (2018) đọc mấy bài anh viết: „Lang thang mấy ngày Tết“ mình thích vô cùng. Ăn tết cỡ vậy thì mới xứng đáng. Xứng đáng là anh đi trên các ngõ ngách quê hương để thăm bạn bè văn hữu. Mấy nhân vật anh nhắc đến cũng có nhiều tên mình nghe rất quen và kính phục. Anh viết:


Hình như già quá rồi nên lúc này mình không có cảm giác Tết là gì cả bạn ơi. Cũng may, Mùng hai Tết (17.2.2018) đi theo gia đình làm một chuyến giang hồ vặt, từ Saigon lên Đà lạt, rồi vượt đèo… Khánh Vĩnh về Nha Trang, rồi từ Nha Trang về Phan Rang, PhanThiết, trở về Saigon tối ngày Mùng 7. Cũng có thể gọi là có du… xuân! Để kể bạn nghe vậy nhé…“


Anh Ngọc mà kể chuyện thì nghe mê luôn. Đến lúc anh về đến Nha Trang viết bài “Thăm thầy Phước An, chùa Hải Đức Nha Trang“ lại nhắc đến tên mình và cuốn sách Hạt Nắng Bồ Đề. Thật quá hân hạnh.

Bởi vậy lòng dặn lòng, cuộc đời không biết còn bao nhiêu năm, thôi mình cũng nên bắt chước anh Đỗ đi thăm những người mình mến mộ, để không chừng có ngày tiếc vì trễ quá, hết sức lực để khăn gói đi lang thang.” (…)


 


Thế rồi Văn Công Tuấn “khăn gói quả mướp” lên đường từ Đức qua Paris xa xôi “tìm… Tết” với Thầy Thiện Niệm ở chùa Khuông Việt, rồi còn ghé nhà thăm các anh Cao Huy Thuần, Hoang Phong Nguyễn Đức Tiến, được gặp gỡ trò chuyện với các vị Thiện tri thức này thật đáng quý trọng.


Văn Công Tuấn còn cho biết thêm, sắp tới đây “Tam Nguyên” còn sẽ gặp nhau ở Mỹ. Không phải Tam Nguyên Yên Đỗ đâu nhé, mà ba vị Nguyên Tánh Nguyễn Hiền (5 Hiền), Nguyên Đạo Văn Công Tuấn và Nguyên Minh Nguyễn Minh Tiến… Vui quá! Có chuyện gì hay nhớ kể nghe.


……………………………………………………………………….


 


2. Và đây, bức thư dễ thương của nhà thơ NXT. Nghe anh vừa nằm bệnh viện ra, mình gởi anh bài viết về Huế, về buổi gặp Camille Huyền ở Bến Xuân và nhắc chuyện… 15 năm trước Camille Huyền đã từng hát “Kể chuyện trăng tàn” (nhạc Khúc Dương phổ thơ Đỗ Hồng Ngọc) cho anh nghe cho mau hết bệnh. Ai ngờ anh trả lời bảo anh “mê” Camille Huyền “từ những năm xưa” và còn nói “gặp Camille Huyền là một hạnh phúc đó”!


 


ĐHNgọc ơi,


(…)


ĐHNgọc biết không, mình mê Camille Huyền từ những năm xưa. Khi xem hình Camille với gia đình, bạn bè. Nhất là trong video Huyền hát Em Mãi Là Hai Mươi tuổi Khúc Dương phổ nhạc thơ Quang Dũng:


Em mãi là hai mươi tuổi


Anh mãi là mùa xanh xưa


Những cây ổi thơm ngày ấy


Và vầng hoa ngâu mưa thưa…


Camille Huyền hát Kể Chuyện Trăng Tàn thơ ĐHNgọc cũng hay lắm. Gặp Camille Huyền là một hạnh phúc đó.


(…)


Thăm ĐHNgọc và chúc an vui.


Thân,


NXT


 


Thử nghe Em mãi là hai mươi tuổi trên blog của Phạm Cao Hoàng nhé.


 


http://phamcaohoangaudiovisual.blogspot.com/2015/11/540-camille-huyen-em-mai-la-hai-muoi.html


 


Hy vọng một ngày nào đó, đưa NXT về Huế, thăm “vương phủ” của anh và về Bến Xuân gặp Camille Huyền để nghe nàng hát nhé.


……………………………………………………………………………………


 


3. Và rồi bất ngờ hơn với lá thư của nhạc sĩ Võ Tá Hân, người đã phổ nhạc bài thơ “Bông hồng cho Mẹ” của mình và chính anh đã ôm guitar đệm cho  Thu Vàng hát trong Đêm nhạc Tình Hoài Hương vừa rồi.


 



 


Anh Ngọc mến,


Tôi có một lớp dạy guitar cho người cao niên mỗi tuần vào sáng thứ ba.  Học viên hầu hết chưa hề cầm cây đàn guitar bao giờ và người lớn tuổi nhất lớp vừa được 84 xuân xanh.  


Tối hôm kia có mấy học viên nghe Thu Vàng hát bài “Bông Hồng Cho Mẹ” hay quá nên họ yêu cầu tôi dạy bài này cho cả lớp. Tuần tới sau khi mọi người có thì giờ tập thì chắc chắn là sẽ hát & đàn hay hơn nhưng tôi xin gửi tạm tấm hình lớp học và file mp3 bài nhạc mới hát lần đầu sáng nay để anh xem và nghe cho vui nhé.


Thân mến


VTH


Lớp dạy đàn guitar cho người cao tuổi của nhạc sĩ Võ Tá Hân: đang học hát bài Bông Hồng Cho Mẹ.


 


Thân mến,


Hẹn thư sau,


Đỗ Hồng Ngọc.


 


 


 


 


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on May 15, 2019 20:53

May 14, 2019

Khuất Đẩu đọc “NHỚ ĐẾN MỘT NGƯỜI”

 


Ghi chú:Ngày Sẽ Hết” là Những trang viết ngắn, tự in, 2019 của Khuất Đẩu, tập hợp những bài viết ngắn của ông trong nhiều năm qua như những kỷ niệm với bạn bè mà ông gọi là để “Tặng những bằng hữu thực và ảo”. Bằng hữu thực là những bằng hữu thỉnh thoảng gặp nhau, khề khà ly trà ly rượu, tách cà phê, nói chuyện trên trời dưới biển, thế sự, văn chương… còn bằng hữu ảo là những bằng hữu chỉ quen biết nhau qua mạng, chưa hề gặp gỡ mà… không thể nào quên (chữ KĐ).  


Ông gởi tặng tôi cuốn sách mới này, và ghi lời tặng: “Bản tặng tác giả bức chân dung dị thường” mà không ghi rõ tên người nhận. Cuốn sách vì thế mà bị “ngâm” nhiều tháng ở nhà một ngườ bạn chung của chúng tôi. May sao, một hôm, người bạn nhìn lại cái hình bìa thì biết “tác giả bức chân dung dị thường” chính là Đỗ Hồng Ngọc, đã nguệch ngoặc vẽ một Khuất Đẩu trầm tư, khắc khoải… hôm nào qua trí nhớ (par mémoire) của mình mà Khuất Đẩu đã dùng làm bìa sách!


Cuốn “Ngày Sẽ Hết” 266 trang, của Khuất Đầu với 55 bài viết ngắn, bài nào cũng hay, trong đó có bài Đọc sách “Nhớ Đến Một Người” của Đỗ Hồng Ngọc, bèn đăng lại để kỷ niệm vậy.


ĐHN


…………………………………………………………………………………..


Đọc NHỚ ĐẾN MỘT NGƯỜI của Đỗ Hồng Ngọc

Khuất Đẩu


Mượn một nửa câu hát của Trịnh Công Sơn để làm nhan đề cho tập sách mới nhất của mình, bác sĩ họ Đỗ chừng như ỡm ờ đánh lừa độc giả, nhất là những độc giả nữ lâu nay đã thầm yêu những trang sách dí dỏm nhẹ nhàng của anh.

Một người nào mà anh ưu ái vậy cà? Một Diễm của Trịnh? Một T. của Nguyên Minh?

Không! Bé cái nhầm! “ Một người” đó là những thoáng nhớ lan man từ Nguyễn Hiến Lê, Võ Hồng, Võ Phiến, Trang Thế Hy… đến Lữ Quỳnh, Lữ Kiều, Trần Hoài Thư, Phan Như, Phan Chính… Từ Nguyễn Bắc Sơn phóng dật đến cụ tổ ngành y Hải Thượng Lãn Ông nghiêm cẩn. Từ một Trịnh Công Sơn “bồ tát” đến một Dương Cẩm Chương trăm tuổi mà vẫn tài hoa.


Một người, là cả những Thầy, những Bạn mà suốt 70 năm tác giả đã có may mắn được thọ giáo, được nghe đàn hát và đọc thơ, xem tranh…


Giá như non 60 năm trước, không có một ông cậu “khùng” vì học giỏi và rành nghề học đưa đứa cháu tản cư và mồ côi cha đen đúa trong một sáng mùa thu đến trường và nếu không có một học giả như Nguyễn Hiến Lê ân cần chỉ bảo cách học thì chúng ta đã không có một bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc hôm nay. Những điều đó đối với những đứa trẻ “con nhà” là chuyện bình thường, nhưng với Đỗ Hồng Ngọc là khác thường. Đó là những ân sủng mà một người đã thành Nhân như Đỗ không thể không Nhớ, nếu không muốn nói là không bao giờ Quên.

Rồi những bậc thầy tuy không được học như bác sĩ Dương Cẩm Chương, Nguyễn Khắc Viện… bằng tài học và nhân cách của họ vẫn “dạy” cho chàng bác sĩ trẻ những bài học nhớ đời.

Tất cả những người anh nhớ đến, mỗi người mỗi vẻ, có những nét đáng trọng, đáng quý, đáng yêu… đáng cho độc giả thèm được một lần gặp gỡ. Họ là những người cũ, nhưng không phải muôn năm cũ, không nhất thiết phải bằng cấp đầy mình, không chỉ học ở trường ở sách mà học ở bạn, ở đời.


MỘT NGƯỜI, phải viết in hoa như thế này. Bỡi vì đó có thể là sông Cà Ty ở quê hương anh, có thể là màu sương lam ở Hà Nội trong nỗi nhớ của Nguyễn Hiến Lê, là câu đối trên mộ cha của Nguiễn Ngu Í “Mắt mở đã thấy xiềng nô lệ/ Hồn đi còn mơ gió tự do”, có thể là cách kể thơ trên xe lửa, với bài thơ Thầy còn nhớ em không của Đỗ Trung Quân đã khiến cho cô bạn Mỹ Susan Barnes hiểu được thế nào là những nhà thơ mới ở Việt Nam.

Một Người, đó là Nhân Cách, là Tài Trí và Tài Hoa. Một Người rất yêu quê hương, yêu đất nước, yêu tự do và yêu nghệ thuật. Một Người, còn là ngọn hải đăng cho con thuyền anh tìm được bến bờ giữa những con sóng dữ của lịch sử. Một Người đó bây giờ gọi là thần tượng.

Một Người đó trong suốt 70 năm “thấm” dần vào anh, làm nên một Đỗ Hồng Ngọc, vừa là một bác sĩ từ ái, vừa là một văn sĩ có ngòi bút kể chuyện duyên dáng, một thi sĩ “dễ thương nhất nước” (chữ của Du Tử Lê ) mà chúng ta được biết đến hôm nay.


 



 


Anh thường khiêm nhượng bảo mình không là nhà văn vì có truyện dài truyện ngắn nào đâu. Nhưng không là nhà văn mà mỗi dòng mỗi chữ đều là văn thì là nhà gì đây. Hãy xem anh vẽ một vài chân dung:

Với Lữ Kiều, anh viết: Chàng nắn nót, nâng niu, đưa ngọn bút lông lên ngang tầm mắt, ngắm nghía từng sợi nhỏ, xoay tới xoay lui đôi ba bận một cách thuần thục mà ngập ngừng, rồi thè lưỡi thấm nhanh mấy cái như vót cho các sợi lông bút quấn quít vào nhau, cho nhọn hoắc lại như gom nội lực nhất điểm; rồi thận trọng, nhẹ nhàng chàng nhúng bút sâu vào nghiên mực đã mài sẵn, ngập đến tận cán, rút nhanh ra rồi chắt vào thành nghiên, ấn ấn xoay xoay lúc nặng lúc nhẹ cho mực túa ra nức nở, ào ạt rồi thưa dần, đến lúc sắc nhọn vừa ý, chàng phết nhẹ một nét lên tờ giấy đợi chờ, như để đo độ đậm nhạt, hít một luồng chân khí, định thần, lim dim, phóng bút… Chàng “nho sinh” mỉm cười khoái trá, trút đi gánh nặng ngàn cân, kiệt sức, nhanh tay nhúng bút vào lọ nước trong… Những giọt mực thừa rơi lả tả… Cứ như cụ Nguyễn Tuân tả lại cái cảnh Cao Bá Quát cho chữ trong tù!

Với Trang Thế Hy, anh mê cảnh nhà văn Nam bộ hút thuốc dù anh ghét thuốc lá: Mê thiệt. Thấy cái cách ông ngậm điếu thuốc chếch qua một khóe miệng, thấy cái cách khum khum đôi bàn tay ấp ủ ngọn lửa như một bông hoa tự dưng thấy lòng xao xuyến. Một người gần 90 tuổi, ghiền thuốc lá từ ngày còn trẻ, ngồi bên cạnh mình, nhẹ nhàng rút một điếu, nâng niu đưa lên miệng, rồi ân cần xoay xoay chiếc hộp quẹt chuẩn bị bật lửa… có cái gì đó như một nghi lễ tôn giáo, khiến tôi chỉ biết ngồi im không dám hó hé.

Tả bằng cái tâm yêu tâm quý nên người đọc cũng xúc động theo.

Nhưng trong văn anh không chỉ có tả, còn có cái duyên ngầm khiến ta cười mỉm không thôi. Đó là cách nhìn người, cho dù là đạo cao đức trọng như cụ Lãn Ông hay Ngô Gia Hy, anh cũng có cách tìm ra những điểm khiến cho ta yêu kính nhưng không thấy xa cách mà là rất gần. Cụ Lãn Ông thì có chuyện tình với một người đã đính hôn nhưng không lấy đến nổi người ấy phải đi tu. Trần Văn Khê cũng lại chuyện tình và được anh mừng sinh nhật 90 bằng hai câu thơ đúng chóc Phân nửa phần trên đầy sống động/Nửa phần bên dưới có hư hao. Với Võ Hồng thì đừng sợ, con chó nó còn hiền hơn tôi.

Đó là các bậc sư phụ, đàn anh. Với bạn bè thì anh “đùa dai” hơn một chút.

Nguyễn Bắc Sơn vẽ chân dung Từ Thế Mộng- còn gọi là Tư Đình- bằng hai câu: Tư Đồ, Tư Mã, Tư Không/ Ba Tư dồn lại thành ông Tư Đình.

(Chỉ nhắc lại thôi chứ không cấm nói lái như Kiệt Tấn, kiểu cấm mà không cấm). Với Nguyễn Như Mây, anh kể Như Mây than mình bị kêu cụ Mây, rồi sau cụ Gió và giờ là cụ Ma!


MỘT NGƯỜI để nhớ của anh quả thật không quá xa, không quá kiêu kỳ, dù họ là những người thầy, những danh nhân, những thi sĩ, họa sĩ… một người mà qua cách rút tỉa những nét hay nét đẹp của anh khiến ta thấy gần, thấy yêu, Một Người, là của hơn 40 người. Một Người, qua tập sách cố ý vuông vức của anh, như một chiếc gương soi, ta có thể nhìn thấy chính anh cũng đáng yêu, đáng quý, đáng trọng và dĩ nhiên đáng nhớ đến xiết bao!


(NGÀY SẼ HẾT, Những trang viết ngắn, 2019, Khuất Đẩu, trg 232)


 


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on May 14, 2019 18:21

Đỗ Hồng Ngọc's Blog

Đỗ Hồng Ngọc
Đỗ Hồng Ngọc isn't a Goodreads Author (yet), but they do have a blog, so here are some recent posts imported from their feed.
Follow Đỗ Hồng Ngọc's blog with rss.