Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy Quotes
Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
by
Nguyễn Thiên Ngân427 ratings, 4.12 average rating, 41 reviews
Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy Quotes
Showing 1-12 of 12
“Giá mà lúc mình buồn như tận thế
Có một ai bấm máy gọi cho mình
Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ
Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh
Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối
Có một ai yên lặng nắm tay mình
Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó
Mà thương hoài với một dạ đinh ninh
Giá mà lúc mình đau như dao cắt
Có một ai chợt nói nhớ mong mình
Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu
Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa
Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực
Hết trông mong hy vọng hết cả rồi
Có ai đó bảo mình không sao cả
Mình sẽ bò theo dấu vết sông trôi
Giá mà lúc mình đang yêu, người đó
Gửi tin vui lên những ánh sao trời
Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc
Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!
(Gía mà lúc)”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Có một ai bấm máy gọi cho mình
Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ
Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh
Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối
Có một ai yên lặng nắm tay mình
Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó
Mà thương hoài với một dạ đinh ninh
Giá mà lúc mình đau như dao cắt
Có một ai chợt nói nhớ mong mình
Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu
Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa
Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực
Hết trông mong hy vọng hết cả rồi
Có ai đó bảo mình không sao cả
Mình sẽ bò theo dấu vết sông trôi
Giá mà lúc mình đang yêu, người đó
Gửi tin vui lên những ánh sao trời
Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc
Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!
(Gía mà lúc)”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Rốt cuộc rồi cũng sẽ là mưa
Sau rất nhiều ngày tạnh
Rốt cuộc em cũng sẽ biết mắt người thì lạnh
Và tay người chỉ ấm đôi khi”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Sau rất nhiều ngày tạnh
Rốt cuộc em cũng sẽ biết mắt người thì lạnh
Và tay người chỉ ấm đôi khi”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“ví dù người có phụ ta
thì ta chỉ nguyện thành ra con bò
con bò rất ít so đo
yêu ai chỉ biết lò dò đi theo
dù cho đứa đó lật kèo”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
thì ta chỉ nguyện thành ra con bò
con bò rất ít so đo
yêu ai chỉ biết lò dò đi theo
dù cho đứa đó lật kèo”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Sẽ đánh liều hôn vai em thơm mênh mang
Sẽ nắm tay nhau thật chặt
Để chúng ta không tuột khỏi cái đêm
trong veo như thời thơ dại ấy”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Sẽ nắm tay nhau thật chặt
Để chúng ta không tuột khỏi cái đêm
trong veo như thời thơ dại ấy”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Có một người tôi yêu hơn tất thảy
Nên tôi đem giấu thật xa
Thôi muốn thu người yêu tôi thành que kim
Giấu trong cánh rừng già
Hay thành một vỏ sò bé
Giấu ở nơi tận cùng sóng vỗ”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Nên tôi đem giấu thật xa
Thôi muốn thu người yêu tôi thành que kim
Giấu trong cánh rừng già
Hay thành một vỏ sò bé
Giấu ở nơi tận cùng sóng vỗ”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Người năm ngoái còn mới tinh
Nay đã thành người xưa
Nhìn nhau bắt đầu ngán lên tới cổ
Bài hát mùa xưa vẫn còn run rẩy
Sao bây giờ chỉ làm mình nhớ đến
khôn khuây cái người mình
chưa hề mất bao giờ”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Nay đã thành người xưa
Nhìn nhau bắt đầu ngán lên tới cổ
Bài hát mùa xưa vẫn còn run rẩy
Sao bây giờ chỉ làm mình nhớ đến
khôn khuây cái người mình
chưa hề mất bao giờ”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Giá mà ta thiếp đi một chốc
Tỉnh lại thấy người đang nắm tay
Phải mà người biết trăm cơn mộng
Chỉ nhớ người thôi - nhớ rất đầy
Giá mà ta gặp nhau trước nhất
Trước thuở lòng ta gặp gió giông
Ta sẽ yêu người như hoa lá
Của tuổi hồn nhiên, mộng trắng trong
Giá mà người ạ, người đến sớm
Ta chẳng phải đi hết một vòng...”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Tỉnh lại thấy người đang nắm tay
Phải mà người biết trăm cơn mộng
Chỉ nhớ người thôi - nhớ rất đầy
Giá mà ta gặp nhau trước nhất
Trước thuở lòng ta gặp gió giông
Ta sẽ yêu người như hoa lá
Của tuổi hồn nhiên, mộng trắng trong
Giá mà người ạ, người đến sớm
Ta chẳng phải đi hết một vòng...”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Khi yêu cả hòn sỏi câm cũng biết thầm thì
lời yêu xanh mướt
Huống chi một sớm giao mùa.”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
lời yêu xanh mướt
Huống chi một sớm giao mùa.”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Rốt cuộc rồi chúng ta cũng chỉ sượt qua nhau
Một chéo áo chạm hờ cũng ngỡ là đũa thần số phận
Một cái nắm tay vô tình cũng gieo nhiều day dứt
Một ánh mắt buồn bã nhất thời cũng ngỡ rằng người bảo đừng đi
Mà ở lại thì có ích gì
Người nào có thể cùng ta đi đếncuối chân trời
Những giấc mơ không chung sao đủ nuôi hai đứa
Người nào có thể cùng ta trú vào sau cánh cửa.
Nghe mưa rơi bão giật phía ngoài kia
Người nào có thể cùng ta ngồi trông hướng sông trôi
Và nói cả những điều chưa định nói…”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Một chéo áo chạm hờ cũng ngỡ là đũa thần số phận
Một cái nắm tay vô tình cũng gieo nhiều day dứt
Một ánh mắt buồn bã nhất thời cũng ngỡ rằng người bảo đừng đi
Mà ở lại thì có ích gì
Người nào có thể cùng ta đi đếncuối chân trời
Những giấc mơ không chung sao đủ nuôi hai đứa
Người nào có thể cùng ta trú vào sau cánh cửa.
Nghe mưa rơi bão giật phía ngoài kia
Người nào có thể cùng ta ngồi trông hướng sông trôi
Và nói cả những điều chưa định nói…”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Rồi sẽ đến một ngày như thế sao?
Từng chi tiết mới của đời nhau
đều khiến mình tan nát
Dù chúng mình cũng đã nát vụn từ xưa
Tưởng quên thôi, mà có ai ngờ.
chúng ta nhìn nhau hôm xưa
có khác với bây giờ?
Em vẫn yêu anh dù có lúc ngỡ đời này
kiếp này mình chỉ yêu người khác
Tình yêu cho anh như đám mây lưu lạc
Trở về em mưa một trận, rồi đi
Em vẫn yêu anh dù có lúc hoài nghi
Hạnh phúc xưa biết mấy phần ngộ nhận?
Em vẫn yêu anh dù muôn lần tuyệt vọng
Nhìn nhau đau mà chẳng thể làm gì.
Giờ ta có ngả đường riêng phải đi
Có người khác mà ta thương chẳng kém
Nhưng mỗi lúc nhìn nhau
Như-là-bạn
Cho em dành đôi phút để yêu anh.”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Từng chi tiết mới của đời nhau
đều khiến mình tan nát
Dù chúng mình cũng đã nát vụn từ xưa
Tưởng quên thôi, mà có ai ngờ.
chúng ta nhìn nhau hôm xưa
có khác với bây giờ?
Em vẫn yêu anh dù có lúc ngỡ đời này
kiếp này mình chỉ yêu người khác
Tình yêu cho anh như đám mây lưu lạc
Trở về em mưa một trận, rồi đi
Em vẫn yêu anh dù có lúc hoài nghi
Hạnh phúc xưa biết mấy phần ngộ nhận?
Em vẫn yêu anh dù muôn lần tuyệt vọng
Nhìn nhau đau mà chẳng thể làm gì.
Giờ ta có ngả đường riêng phải đi
Có người khác mà ta thương chẳng kém
Nhưng mỗi lúc nhìn nhau
Như-là-bạn
Cho em dành đôi phút để yêu anh.”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
“Ta chẳng biết lấy gì neo mình lại
Để không trôi ngút ngát tựa mây xa
Có những kẻ trên thế trần thật lạ
Làm bằng mơ chứ không phải xương da”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
Để không trôi ngút ngát tựa mây xa
Có những kẻ trên thế trần thật lạ
Làm bằng mơ chứ không phải xương da”
― Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
