Đỗ Hồng Ngọc với Tạp bút ĐỂ LÀM GÌ?

 



 


Lời ngỏ


 


Tôi đặt tên cho “Tệp tuyển” này là ĐỂ LÀM GÌ bởi vì trong lúc tập hợp một số các bài viết ngắn của mình dưới đây tôi luôn tự hỏi để làm gì, để làm gì… mà vẫn không sao trả lời được!


…………


Rồi một hôm, trong buổi “về thu xếp lại”, tôi gom góp một số bài tùy duyên, tùy hứng, tùy nghi, tùy hỷ … bấy lâu mình thích mà làm thành một “Tệp”, mà tôi gọi là Tạp bút như một món quà lưu niệm dành riêng đọc vui một mình, rồi biết đâu cũng có người đồng điệu, cũng nòi tình mà cùng sẻ chia trong chốn thân quen…


Không ngờ mà khi thu xếp, gom góp lai rai như vậy, tôi đã không cầm được nước mắt khi đọc lại “nỗi cô đơn uy nghi” của Võ Hồng, “người ta ở bển” của Trần Vấn Lệ, “gọi chiều nước lên” của Trần Hoài Thư, và “lắm nỗi không đành” của Võ Tấn Khanh…


Rồi cũng không thể không cười một mình với “làm mới thơ”, với “vơ vẩn cùng Mây” với “hỏi không đáp, bèn…”


Rồi lại cũng không thể không trầm ngâm ngẫm ngợi với “để làm gì”, với “sáng, trưa, chiều, tối”…


Mít ướt. Nó vậy đó. Biết sao.


 


Đỗ Hồng Ngọc


(Saigon, 2.2020)


 …………………………………………………………


 


ĐỌC ĐỖ HỒNG NGỌC


Trần Vấn Lệ


Tôi từng viết về Đỗ Hồng Ngọc qua tập thơ Thư Cho Bé Sơ Sinh & Những Bài Thơ Khác. Tôi dùng từ “ấm áp” nói về cách diễn lời diễn ý của ông. Nay với tập tùy bút này, tôi thấy ông chẳng thay đổi gì, toát ra từ văn chương của ông là sự ấm áp, là lòng từ bi hỷ xả. Có lần tôi nói Đỗ Hồng Ngọc giống như Ông-Thầy-Chùa, ông Thầy ở trong Chùa giảng dạy cho người ta biết cách thích nghi với đời sống, hồn nhiên tự tại; tôi không coi ông là một Nhà Sư vì ông luôn luôn gần gũi với mọi người trong tình thân ái và nhân ái. Tập tùy bút cho tôi thấy lòng ông thản nhiên thơm ngát đạo hạnh, không có chút nào mê tín, không có chút nào dị đoan. Sự gặp gỡ giữa đời thường này là một cái duyên. Cái duyên khởi từ Thơ, miên man vào Văn, thành tâm tình, thành tâm sự.


Tôi và Đỗ Hồng Ngọc “có duyên” từ năm đệ thất, 1954 – 1955 tại Trường Phan Bội Châu, Phan Thiết. Sau đó chúng tôi lưu lạc, Đỗ Hồng Ngọc…mất tích cho đến cuối thập niên 1990, tôi thấy cái bút danh Đỗ Hồng Ngọc trên nhiều báo tôi thử đánh bạo làm quen. Thì té ra, cố nhân! Hơn hai mươi năm rồi, tình của chúng tôi thắm thiết.


Tôi có suy bụng ta ra bụng người, thật. Nhưng tôi tự tha thứ cho tôi:  mình nói tốt về một người, mình ca ngợi một người tốt mình không có tội!  Đỗ Hồng Ngọc là Bác sĩ y khoa đã có năm mươi năm hành nghề, rất mát tay và xứng đáng nhận danh hiệu Lương Y Như Từ Mẫu. Chẳng chỉ thế, với thi tài và văn tài của ông, Đỗ Hồng Ngọc đã có chỗ đứng không-đổi-dời trong lòng người đọc sách. Bạn chưa tin tôi, bạn đọc Đỗ Hồng Ngọc đi, rồi bạn thấy tôi nói về Đỗ Hồng Ngọc còn “hạn chế” lắm!


Đỗ Hồng Ngọc nói về Tùy Bút như sau:


Tôi khoái Tùy Bút.  Không biết tại sao.  Chắc là tại cái tạng. Tùy Bút nó gần với Thơ hơn. Nó không hư cấu. Nó đến từ cảm xúc hơn là từ tính toan. Nó tùy duyên mà tới. Nó tùy hứng mà nên. Nó tùy nghi mà hiện. Và nó tùy hỷ mà vui…


Đọc Tùy Bút của Đỗ Hồng Ngọc, tôi nghe lòng tôi lắng xuống. Đời còn đẹp lắm vì còn có người trang điểm cho đời bằng văn chương. Đỗ Hồng Ngọc cho ra đời đúng lúc tập Tùy bút ở tuổi tám mươi này. Chúng ta thử nghĩ rằng mình đang gặp lại cái gì đây, chuyện gì đây, người nào đây… và các bạn sẽ gặp lại chính mình.Tôi không nói Đỗ Hồng Ngọc là nhà luân lý, tôi chỉ muốn khen Đỗ Hồng Ngọc, ông là nhà văn đi theo hướng “Văn Dĩ Tái Đạo”. Đỗ Hồng Ngọc đóng góp cho đời, xây dựng giềng mối cho đời bằng văn chương điềm đạm. Hãy viết vì tình người, dịu dàng, nhẹ nhàng và ấm áp!…


* ** * *


Đọc được một cuốn sách hay, tôi nghĩ rằng có một hôm nào đó…tôi không quên những gì tác giả viết ra, miên man và lan man nhưng “hay kỳ lạ” vì nó cho mình suy nghĩ về mình, bất chợt nhìn ra cảnh đời nghe ít nhiều xao xuyến…từ đó, tôi nhủ lòng tôi: mình nên sống đằm thắm, mình nên là người tử tế.


(TVL)


 


******


MỤC LỤC


 


* 2.Lời ngỏ


* 3. Để làm gì?


* 6. An lạc


* 8. Một hôm gặp lại


* 13. “Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh”


* 17. Nhớ Tiếng Thu ở Boston


* 19. Con tinh yêu thương


* 22. Cám ơn Asimo


* 25. Kể thơ trên xe lửa


* 28. Làm mới thơ


* 31. Tôi cũng tin vậy


* 35. Chỉ ngần ấy thôi


* 40. Văn hóa đọc


* 43. Khúc khích trên lưng


* 46. Trà đạo


* 50. Lãng mạn xưa và nay


* 53. Sến già nam


* 59. Một cốt cách ở đời


* 63. Gọi chiều nước lên


* 69. Võ Hồng vào tuổi 80 “và nỗi cô đơn uy nghi”


* 76. Mình


* 78. Hỏi không đáp, bèn…


* 81. Còn sữa để cho con


* 84. Bò, tại sao điên


* 86. Chuyện sanh đẻ


* 88. Bác sĩ nhà quê


* 92. Chơn mạng đế vương


* 95. Sáng mắt


* 98. Người ta ở bển


* 100. Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi


* 104. Dằng dặc khôn nguôi


* 110. Nỗi ám ảnh sen


* 112. Lắm nỗi không đành


* 116. Lẽo đẽo phương quỳ


* 118. Thy Đạo


* 123. Vơ vẩn cùng Mây


* 126. Còn thương rau đắng


* 129. Về Phan Thiết


* 132. Bãi Phan Thiết


* 135. Biết bao điều thì thầm


* 138. Một chuyến đi hụt


* 141. Arul, chốn núi rừng


* 144. Huế bao lần về


* 147. Hội An


* 150. Gia đình Hoa Sen, Đà Lạt


* 155. Năm nay người có về ăn Tết


* 158. “Ếch kêu”


* 162. Tôi thấy tôi thương những chuyến phà


* 165. Đà Lạt


* 167. Thăm thầy Phước An


* 169. Mấy ngày Tết


* 172. Hoa đào năm ngoái


* 174. Núi vẫn cứ là núi


* 177. Tôi học Phật


* 181. Ca-tì-la-vệ


* 183. Nói chuyện ở chùa Quang Minh, Melbourne


* 185. Úc du một chuyến, vài bài học


* 187. Về Huế thăm chùa


* 193. Ngọn lửa


* 195. Có Không


* 198. Lên non hái lá


* 200. Cà kê dê ngỗng


* 202. Những nụ cười


* 205. Một mùi gió bấc quen thuộc…


* 210. Già mà sướng!


* 210. Tủm tỉm một mình


* 212. Sáng, trưa, chiều, tối


 


đỗ hồng ngọc: tạp bút Để Làm Gì (bản thảo 2020)


dàn trang: nguyễn hiền-đức


minh họa: đỗ hồng ngọc, đỗ trung quân, đinh cường, lê ký thương 


 


Website: www.dohongngoc.com


Email: dohongngocbs@gmail.com


Ghi chú: Dưới trang sách, góc trái, có mũi tên lên xuống để lật trang.


 


DHN 73 OK Tap but FINAL

 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on March 09, 2020 00:27
No comments have been added yet.


Đỗ Hồng Ngọc's Blog

Đỗ Hồng Ngọc
Đỗ Hồng Ngọc isn't a Goodreads Author (yet), but they do have a blog, so here are some recent posts imported from their feed.
Follow Đỗ Hồng Ngọc's blog with rss.