thơ Phan Bá Thụy Dương: Nói Với Thiền Khách

 


THƯ CỦA BẠN XA XÔI




On Feb 3, 2020, at 09:44, Phan Ba Thuy Duong


Ngọc thân,


Gởi toa bài thơ Nói Với Thiền Khách mình làm tặng bạn và anh Trần Thiện Hiệp.


2 tuần nữa mình sẽ rời Kobe để về Thuỵ sĩ. Vẫn luôn ghi nhớ những ngày ngao du cùng Ngọc ở Saigon.


Ráng giữ gìn sức khoẻ để thường xuyên đi làm những điều tâm nguyện và hữu ích cho đời, cho người…


Cầu cho bạn thân tâm luôn an lạc.


Tình thân,


Phan Bá Thụy Dương


 



 


………………………………………………………..


 


PHAN BÁ THUỴ DƯƠNG


Nói Với Thiền Khách


Gởi ĐỗHồngNgọc, TrầnThiệnHiệp


 


Cánh vạc nào bay trong triền nắng sớm


Tiếng hót xa xăm như tận cõi trời


Sao u trầm chất ngất khách thiền ơi


Xin nhẹ bước trên lối mòn tỉnh lặng


 


Rừng cô tịch có gì đâu tra vấn


Lửa Chân Như có đủ ấm linh hồn


Đất bùn nào còn ghi lại dấu chân


Tâm vô niệm đường xa gần đi mãi


 


Có phải người đang quay về bến đợi


Gom lá vàng gỗ mục dưới trăng trong


Về đi thôi, đêm lạnh giá mênh mông


Áo nâu mỏng sao che mưa đở gió


 


Chim thức giấc cất lời ru thanh nhã


Người phong trần qua mấy độ truân chuyên


Thấy gì chưa tự ngã với uyên nguyên


Hay ngần ngại chia xa lòng thung lũng


 


Từ tiềm thức đã lạc quên long trượng


Đâu đây chừng thấp thoáng ánh vô ưu


Thiền khách này, thiền khách đã về chưa


Xin trả lại cho ta quê, tình cũ.


 


PHAN BÁ THUỴ  DƯƠNG


…………………………………………………………………….


Phan Bá Thụy Dương tên thật là Phan Bá Dương. Sinh năm 1940 tại quận Tuy Phong, Bình Thuận.

Khởi viết từ 1958 với các bút hiệu Thùy Dương, Người Áo Xanh, Vương Hầu… và từ năm 1966 về sau là Phan Bá Thụy Dương.


“Chủ nhân” trang Văn Hữu Vườn Tao Ngộ. Viết rất nhiều báo, làm Nhà xuất bản in sách cho thiên hạ, và thiên hạ in giùm lại cho một tập thơ duy nhất: Lời Gọi Cỏ May (2012).


(ĐHN)


……………………………………………………………………..


 


Lời Gọi Cỏ May của Phan Bá Thụy Dương


Đỗ Hồng Ngọc


Phan Bá Thụy Dương, tên thật Phan Bá Dương, sinh năm 1940 tại Tuy Phong, Bình Thuận, cùng học chung lớp Đệ thất A1 trường Phan Bội Châu Phan Thiết năm 1954 với Trần Vấn Lệ, Phan Đổng Lý, Huỳnh Ngọc Hùng, Huỳnh Tấn Thời, Đỗ Hồng Ngọc…


Bọn tôi “thất lạc” nhau mấy chục năm, người góc biển kẻ chân trời, năm nay bỗng gặp lại nhau- tình cờ cũng là dịp kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường Phan Bội Châu, Phan Thiết – đứa nào đứa nấy ngớ ra, đầu bạc răng long, ú ú ớ ớ rồi mày mày tao tao tíu tít như những cậu học trò nhỏ nghich ngợm ngày xưa bên bờ sông Cà Ty và bãi biển Thương Chánh!


Phan Bá Thụy Dương viết văn làm báo sớm, từ năm 1958 với nhiều bút hiệu, thân quen  nhiều người trong giới văn nghệ sĩ. Anh là một người “khoái hoạt”, vui tính, náo nhiệt, chuyện trên trời dưới đất gì cũng biết nên ai gặp cũng vui. Anh làm sách cho nhiều tác giả mà quên làm cho mình cuốn nào. Mãi nay bạn bè hối thúc quá mới in một cuốn “tuyển tập thơ văn Lời Gọi Cỏ May” cho vui. Lời gọi cỏ may có nhiều bài thơ cảm động, anh em bè bạn viết cho nhau.


Thơ Phan Bá Thụy Dương phải nói là hay, khoái hoạt mà khinh bạt, trầm lắng… Thử đọc một đoạn trong liên khúc vô thường:


 


liên khúc vô thường


 


ném công án, vất kinh thư bất ngộ


theo đường trăng-


trăng khi tỏ khi lu


tìm người hiền nơi thâm cốc âm u


thõng tay vào rừng giả làm ẩn sĩ


giòng sinh mệnh


chừng nhuộm màu chướng khí


bến nhân gian ai quán niệm vô thường


hành trình xa ngựa đà lỏng dây cương


trên vách núi chân dung in mờ tỏ


…….


(LGCM, tr 4)


 


Phan Đổng Lý “vẽ” PBTD:


Nhớ Phan Bá Thụy Dương


 


Nhớ đến bạn già mà lòng ta ngán ngẩm


Nặng nhẹ bao lần như đàn khảy tai trâu


Miệng phập phì phèo, nặc nồng mùi khói tỏa


Mắt mở mơ màng, trầm mặc cuộc bể dâu!


Mải miết rong chơi trăm đường thành ngỏ cụt


(…)


Trời xanh chơi ác


Tuổi thơ ngổ ngáo, già lại ngu ngơ


Trầm thân vào chốn bụi mờ


Bạc đầu lưu lãng làm thơ gọi tình


(…)


 


Trần Vấn Lệ


Gửi Theo Phan Bá Thụy Dương


 


Bạn đã về chưa? Bạn đã về?


Đến nơi chưa vậy mà im khe!


Hỏi ai, chẳng biết ai han hỏi


Đợi bạn, không nghe bạn nói gì…


Tôi độ rày sao hay tức thở


Bạn hồn nhiên nhỉ vẫn ham đi


Tuổi người, chớp mắt, tôi thường chớp


Chắc khó có ngày ngó lại quê…


 


 


Đỗ Hồng Ngọc


Gửi Trần Vấn Lệ


(họa lại mấy vần)


 


Về đi! Sao bạn chẳng đi về?


Khế ngọt sim rừng đợi: nín khe


Bè bạn ấu thời còn mấy đứa


Người thơ cơm áo chớ lo gì!


Ruộng vườn hoang rậm thôi, đừng nhắc


Sông nước gập ghềnh mặc, bỏ đi


Áo ngoại vẫn phơi ngoài giậu trúc


Cơi trầu thơm mãi chút hồn quê…


 


Sg 16.9.2012


………………………………………….


Bạn nhớ hái ăn chùm khế ngọt


Tôi quên để héo trái sim còi…


 (thơ TVL)


 


(Nguồn: https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/loi-goi-co-may/)


 


 


 


 


 

 •  0 comments  •  flag
Share on Twitter
Published on February 02, 2020 18:17
No comments have been added yet.


Đỗ Hồng Ngọc's Blog

Đỗ Hồng Ngọc
Đỗ Hồng Ngọc isn't a Goodreads Author (yet), but they do have a blog, so here are some recent posts imported from their feed.
Follow Đỗ Hồng Ngọc's blog with rss.