... Một án mạng xảy ra, nạn nhân được biết đến như một con người hiền lành tốt bụng trong mắt tất cả mọi người.
Người thuộc diện tình nghi đang bị cảnh sát hỏi chuyện, lại cũng là một người chưa bao giờ nỡ gây gổ với ai và chỉ biết mỉm cười hoặc im lặng nín nhịn kể cả khi đối phương gây khó chịu. Điều ngạc nhiên hơn, đây cũng chính là người vốn từ nhỏ luôn nghe lời mẹ, luôn nói câu xin lỗi trước người khác dù đối phương là kẻ gây lỗi...
Những người được biết đến là người tốt bụng, hiền lành trong cuộc sống hằng ngày, tại sao có thể là hung thủ giết người chỉ trong tích tắc? Có điều gì còn ẩn khuất tận cõi sâu tâm hồn họ? Vấn đề khúc mắc là ở đâu?
"Con lớn lên hãy trở thành bác sĩ nhé!" , "Hãy là một người giáo viên tuyệt vời như bố của con nhé!"... Các ông bố bà mẹ thường hi vọng con mình lớn lên sẽ trở thành người thế này, làm nghề này, công việc kia. Người mẹ mong muốn và tìm mọi cách để con trở thành người giáo viên tuyệt vời như người bố đã khuất mà không cần biết rằng con gái mình có thực sự muốn thế hay không. Bà không hề biết, con gái bà thực sự muốn trở thành nhà văn hơn cả...
Các bậc phụ huynh cứ hi vọng và cả áp đặt rằng con sẽ trở thành thế này thế kia mà quên mất rằng họ nên nhìn nhận con cái mình là chính-bản-thân-chúng và để con cái được lớn lên trở thành người mà chính-chúng-là.
Kanae Minato, nữ nhà văn nổi tiếng Nhật Bản, với lối khắc họa tâm lý nhân vật trong các tác phẩm khai thác góc khuất ẩn sâu của tâm lý con người... sẽ khiến bạn đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác sau những khoảnh khắc bạn bế tắc, hoang mang, cô đơn... giống như từng nhân vật trong cuốn sách. Mỗi độc giả sẽ tự tìm thấy một góc bản thân mình trong từng xúc cảm đó.
Kanae MINATO (湊 かなえ, born 1973) is a Japanese writer of crime fiction and thriller.
She started writing in her thirties. Her first novel Confessions (告白, Kokuhaku) became a bestseller and won the Japanese Booksellers Award. The movie Confession directed by Tetsuya Nakashima was nominated to 2011 Academy Award.
She has been described in Japan as "the queen of iyamisu"(eww mystery), a subgenre of mystery fiction which deals with grisly episodes and the dark side of human nature.
Những mẩu truyện ngắn đủ dài để đặt câu hỏi và trả lời. Phong cách Iyamisu quả thực rất hợp với cô, hoặc cũng có thể là ngược lại. Tất cả những câu chuyện này đều nói về những cô con gái và những bà mẹ và ranh giới mong manh giữa tình yêu và sự hủy hoại. Không thể lấy cái này để biện hộ cho cái kia, dù trong hoàn cảnh nào đi nữa. Nạn nhân có thể là cả hai trong mối quan hệ nhưng không thể vì người này là nạn nhân mà người kia phải là kẻ ác. Những bà mẹ có thể gửi đến con gái mình tình yêu, lòng vị tha, sự tự hào, nhưng cùng có thể là áp đặt, ích kỷ và hạ nhục. Mọi thứ chỉ cách nhau một chút thôi, và đáng lẽ phải có lớp dạy làm bố mẹ nếu không muốn những con người chưa một lần có kinh nghiệm phải tự bươn trải. Họ có thể mang cả những vết sẹo và đáng sợ nhất là bối cảnh cuộc đời mình áp lên con trẻ. Và kết quả là những khối hình thù di động kỳ quái bị ép theo khuôn khổ và kỳ vọng xa lạ. Ngược lại, tâm hồn của trẻ gái thường mẫn cảm hơn nhỉ? Lũ trẻ có cả ngàn cách để diễn tả thứ chúng nhận được. Những tâm hồn bơ vơ ấy cần được cầm tay chứ không phải kéo đi trong hỗn loạn. Khi không có ai để giãi bày, mọi thứ cứ lớn dần lên, và méo mó dần theo. Chỉ đường và dẫn đường rất khác biệt. Một bên là để trẻ tự trải nghiệm, một bên là bắt trẻ trải nghiệm những gì mình mong muốn và chỉ những gì mình mong muốn. Nếu những người làm cha mẹ này quên mất niềm hạnh phúc khi họ thấy một bông hoa, chẳng phải con cái của họ sẽ không bao giờ được trải nghiệm hạnh phúc ấy sao?
Đây là một tuyển tập 5 truyện ngắn của Kanae Minato, được xuất bản trong những năm 2012 - 2014. Vì là truyện ngắn nên tình tiết rất nhanh, đọc rất thích. Tuy nhiên một số tuyến nhân vật quan trọng nhưng không được khắc hoạ rõ ràng nên những plot twist cuối truyện khiến mình cảm thấy khá hụt hẫng.
Bối cảnh của những câu chuyện này rất bình thường, ai trong chúng ta cũng có thể thấy bản thân mình trong đó. Những mối quan hệ chị và em gái, mẹ và con, bạn bè và đồng nghiệp trở nên phức tạp khi hành động tốt không hẳn đi từ một mục đích tốt, và hành động xấu không hẳn đi từ một mục đích xấu.
6 câu chuyện riêng biệt nhưng có điểm chung: đều có người chết. Ai chết không quan trọng, nhưng cái đáng lưu tâm ở đây mà 6 câu chuyện muốn đề cập tới đó là căn nguyên của hành vi gây án của kẻ thủ ác VÀ những lời bàn ra tán vào xung quanh kẻ đó.
Buồn cười một cái là mọi lời bàn ra tán vào ấy xuất hiện như những diễn viên chính khiến mình cứ tưởng đang đọc một đống drama và cả comment ở trên mạng xã hội bây giờ vậy. Cũng nhờ cách kể chuyện khá độc đáo của nhà văn Kanae Minato mà ta thấy được cả góc nhìn của người gây án và những người liên quan. Chính nhờ vậy ta sẽ biết được quá khứ của “kẻ phản diện” nó đóng vai trò quan trọng như thế nào trong quá trình hình thành nhân cách, cụ thể hơn luôn là những bà mẹ đã khiến kẻ phản diện đi trên con đường tà đạo như thế nào. Rồi tiếp đó, kẻ phản diện lại nói rằng “ai chả có lúc là kẻ phản diện trong cuộc đời của ai đó” như một lời chối bỏ, đổ lỗi cho hoàn cảnh mà trở nên như thế. Tiếp đó lại tới các ánh nhìn và lời bình phẩm của người thân, bạn bè về kẻ phản diện đó kêu là ủa ngày xưa nó hiền lắm, ngoan lắm, quan tâm lắm mà sao lại có thể gây ra những chuyện như vậy (giết người, tự tử, bóc mẽ ng thân trên sóng truyền hình) để cho ta thấy các luồng suy nghĩ khá cực đoan, áp đặt ẩn sau những nụ cười xởi lởi trong văn hoá Nhật là như thế nào. Đi lắp ráp lời của kẻ trong cuộc lẫn kẻ ngoài cuộc lại, nó rất là…trớt quớt, chả ăn nhập gì nhau. Thành ra, nhìn vậy nào có phải vậy; trong chăn mới biết chăn có rận và con rận nó làm gì! Bớt chọc ngoáy, thảo luận lại!
Thành ra, mọi câu “ủa tôi tưởng”, đó cái chữ “tưởng” đó khiến cho sự thật nó đã không còn là sự thật nữa. ————- Trong 6 mẩu chuyện thì “Diệt rận” (#1) và “Đứa trẻ bị mắc kẹt” (#5) để lại nhiều cảm xúc cho mình nhất. Nó không quá mạnh mẽ đến độ mình phải u goao hay tăng động huyên thuyên về nó mãi nhưng nó đủ hay để khiến mình cảm nhận được sự dồn nén cảm xúc của nhân vật kể chuyện như một chiếc lò xo bị ép không chỉ trong vài ngày mà tính bằng năm. Khi lò xo nó bất chợt bung ra thì lúc đó một con quỷ nó được giải thoát và tấn bi kịch là điều không thể tránh khỏi. Bi kịch ở đây là sự đứt gãy trong giao tiếp, trong sợi dây liên kết giữa mẹ - con gái khiến cho hai cá thể này sẽ mãi mãi không còn nhìn nhau trìu mến yêu thương như nó vốn nên là thế. Mẹ làm thế vì mẹ nghĩ là tốt cho con nhưng con không nghĩ thế. Con chỉ âm thầm chịu đựng sự cay nghiệt của mẹ mà cứ thế làm con ngoan rồi lớn lên dưới sự áp đặt mềm mại bằng nụ cười rất Nhật Bản, bằng sự thao túng tâm lý mang danh nghĩa “mẹ yêu con mà”. Đến khi sự chịu đựng nó đã kịch kim thì con chỉ muốn làm theo trái tim mách bảo, dù điều đó nó đi ngược lại với đạo đức và chuẩn mực xã hội Nhật Bản đang giăng sẵn đợi ng ta lọt vào để mà ném đá tới chết.
Review: Đứa trẻ bị mắc kẹt Lần này mình đã chọn một tiểu thuyết tâm lý tội phạm để đọc, và đây là tuyển tập những mẩu chuyện ngắn nói về những rối loạn tâm lý từ hệ luỵ của việc nuôi dạy con một cách cực đoan của bậc cha mẹ. Kết quả là họ trở thành những kẻ phạm tội, hay những con người thiếu hụt hay khiếm khuyết về mặt cảm xúc, họ không được trở thành chính họ, mà là trở thành phiên bản hoàn hảo của bố mẹ họ (cả về mặt tốt lẫn mặt xấu). Quyển sách gồm 6 câu chuyện trong bối cảnh xã hội Nhật Bản hiện đại. Những người mẹ trong câu chuyện không phân định được đâu là yêu thương, đâu là kỳ vọng, và cứ nghĩ những lựa chọn cho mình sẽ là tốt nhất cho con, nhưng thực tế không phải là như vậy. Có những đứa trẻ lớn lên rất thành đạt bên ngoài, người người trầm trồ, nhưng bên trong chúng đã bị mắc kẹt, chúng không phải là chúng, và chúng chưa hề lớn lên. Hậu quả là, chúng trở thành những mầm mống của những hành vi cực đoan trong xã hội. Qua câu chuyện mình cũng phần nào nhìn thấy được mặt tối của xã hội Nhật Bản, khi công việc luôn đặt lên hàng đầu và áp lực về tiền bạc trở thành gánh nặng, những giá trị cảm xúc, tình yêu thương đang mai một dần. Có những con người, một cách bất lực, đang vùng vẫy thoát ra khỏi cái guồng của xã hội ấy. Nói đi nói lại thì thực sự cha mẹ cũng là nạn nhân của những thế hệ trước, cùng với những tác động từ ngoài xã hội đã khiến cho họ trở nên như vậy. Từ đó mới biết rằng họ phải tìm mọi cách để thế hệ sau không phải gặp những điều mà thế hệ trước đã trải qua. Nhưng họ có hiểu rằng mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn sẽ có những rắc rối, khó khăn nhất định, và hi vọng cha mẹ sẽ có cách thích ứng để hiểu con mình hơn. Dù sao đi chăng nữa, (hầu như) cha mẹ sẽ yêu thương con cái vô điều kiện, và (hầu như) con cái cũng sẽ yêu thương cha mẹ như vậy. Sinh ra để chịu đựng, vì sao phải như vậy? Vì sao sự sống phải đi kèm với khổ đau mà lại không đi với hạnh phúc, rồi mặc nhiên ta phải chấp nhận rồi nói:"Cuộc sống mà!" "Mày phải chịu khổ" Ủa vì sao? Vì sao sống không được hạnh phúc mãi? Vì sao phải bắt mình phải khổ cực? Chẳng ai giải thích được điều này, và sự chịu đựng này cứ rơi vào một vòng luẩn quẩn.
Truyện của Minato lúc nào cũng tâm lý nặng chình chịch. Đọc mà thấy như muốn mắc kẹt theo nhân vật luôn dị á. Đọc truyện nào mình cũng thương và đồng cảm cho nhân vật chính dễ sợ. Nhưng đến truyện cuối cùng mọi thứ lật ngược lại làm mình hoang mang kinh khủng. Ai cũng có câu chuyện và nội tâm của riêng mình, những tưởng là đối xử tệ nhưng đó chỉ là tình yêu thương được thể hiện không đúng cách mà thôi. Điều đó làm mình suy nghĩ nhiều về cách mình nhìn nhận mọi người xung quanh cũng như cách mình cư xử với họ. Công nhận sống trên đời khó ghê.
Racconti di donne che non si conformano ai modelli prestabiliti. Storie di comunicazioni mancate, di famiglie disfunzionali, di un femminile velenosissimo. ⭐️⭐️⭐️⭐️
"Những đứa trẻ bị mắc kẹt" là tập truyện ngắn của tác giả nổi tiếng dòng trinh thám - tâm lý Kanae Minato. Mỗi phần trong cuốn sách nói về một hay nhiều con người có những sang chấn nặng nề về tâm lý, trong góc sâu tâm trí, nhận thức của họ tồn tại những bóng đen méo mó, bệnh hoạn mà khi nó bùng phát lên đã gây ra những tội ác và bi kịch. Mà nguồn cơn sâu xa bởi môi trường giáo dục gia đình, những mâu thuẫn trong quan hệ giữa cha mẹ và con cái, các bậc phụ huynh người quá thờ ơ, người áp đặt khắc nghiệt hay đơn giản là không thấu hiểu dẫn đến ám thị xấu trong tính cách đứa con đang trưởng thành - những con người mà như đứa trẻ mắc kẹt trong chính tâm hồn mình. Song cô Kanae vẫn đưa ra nhiều góc nhìn để người đọc thấu suốt hơn và có những cách nhìn nhận riêng trước mỗi sự việc, để không chỉ phụ huynh mà cả con cái cũng cần xem xét lại bản thân mình. Nghệ thuật miêu tả nội tâm, tâm lý của cô Kanae Minato chẳng thể chê vào đâu được, độc giả bị thu hút vào các câu chuyện của cô, sống trong bầu không khí nằng nặng u ám, hồi hộp và ngạc nhiên ở từng phân đoạn, và nhức nhối trước những vấn nạn xã hội mà cô đề cập. - 7.5/10đ.
Sau thú tội, tôi gần như đã rất phục và đi tìm mọi cuốn tiểu thuyết của nhà văn nữ tài ba này. Tôi rất thích lối kể của cô, khi có sự gắn kết logic giữa mỗi nhân vật với nhau. Ví dụ tương lai của nhân vật này là do quá khứ của nhân vật kia...đó không phải một kiểu xây dựng nội dung mới lạ trong trinh thám, nhưng Minato Kanae đã lồng ghép khéo léo để chúng có sự nối kết với nhau. Đọc ba cuốn của Kanae, tôi nhận ra một cách xây dựng thường thấy màu sắc riêng của cô: đều là lời tự thuật của các nhân vật, và chúng đều liên quan tới nhau. Mỗi lời tự thuật là lại đi vào một tâm trạng, cảm xúc rất sâu sắc của nhân vật, đó là điều tôi thích ở cách viết của cô, tập trung rất nhiều vào suy nghĩ của nhân vật chứ không hề lướt qua như tóm tắt. Trước tiên, nhận xét thì lúc đầu mới đọc, cũng như thú tội, tôi thấy có vẻ lo lắng vì sợ ảnh hưởng tâm lí sau khi đọc xong cuốn này. Nhưng vào đọc rồi là tôi lại bị cuốn vào ngay, đến nỗi đọc liền tù tì hơn chín tiếng cho đến tối là xong quyển tiểu thuyết. Tôi thường có xu hướng đọc là nhớ mãi nếu cuốn đó thực sự ấn tượng với tôi. Trong cuốn này xây dựng tới sáu câu chuyện, bối cảnh, nhân vật khác nhau nhưng đúng như tên truyện, trong thế giới mà Kanae xây dựng, đó là: những đứa trẻ bị mắc kẹt. Trong suốt các câu chuyện, tôi chỉ có thể diễn tả một tâm trạng của mình: tức giận, khó chịu và buông lơi. Tôi khó chịu trước cách hành xử của những người làm cha, làm mẹ nhưng có lẽ mục đích mà Kanae viết là thiên về những người đó, để khẳng định nỗi đau của những đứa trẻ. Trong truyện đầu tiên, người chị có cô em gái Arisa và gần như em được chiều chuộng hơn cô, nghe những lời thoại của người mẹ nói mà tôi sôi cả máu mình. Nó không đến mức ghét bỏ nhưng cách mà nhân vật ấy phải chịu đựng như vậy là hơi quá. Tôi bất ngờ với chi tiết cô ấy đập con rận lớn cuối truyện. Ở đây Kanae dùng kết mở. Không biết là ẩn dụ đập con mèo đen nhưng tôi chắc chắn là cô ấy đã lấy thanh gậy đập chết chính chú mèo của mình trong nỗi ám ảnh với hai con quỷ Hannya. Tôi thấy nhân vật này tương đồng với Yumika, nhưng Yumika lại vừa là thủ phạm, vừa là nạn nhân. Tôi chỉ thấy bất ngờ với sự bình tĩnh của Yumika, còn gần như người chị kia khó làm chủ được mình. Kết cục Yumika đón nhận bi thảm hơn rất nhiều lần. Ở truyện thứ hai, đó là về sự đố kị, ích kỉ và suy sụp của một cô gái viết kịch bản phim ròng rã mấy năm nhưng lại không dành giải xuất sắc nhất so với người mới viết kịch bản lần đầu. Tôi không biết Kanae có hàm ý gì không nhưng cô gái này không phải là một đứa trẻ nhưng lại bị mắc kẹt trong sự đố kị mà chính mình tạo ra thôi. Tôi chưa có nhiều ấn tượng với truyện thứ hai này. Ở truyện thứ ba, đó là chuyện Tomohiko bị giết và xoay quanh thủ phạm là Higuchi. Đánh giá của tôi thì cô gái này có vẻ là người luôn cam chịu. Chỉ cần làm việc tốt là cô lại được mẹ tuyên dương. Có vẻ nhân vật này khá giống với Naoki trong Thú tội, nhưng Naoki được mẹ áp đặt là tốt bụng vì hầu như không có sự nổi bật trong thành tích học tập. Nhìn chung, tôi rất thích cuốn này, thật sự rất tuyệt vời đúng phong cách Kanae. Tiếp theo, đó là về một cậu bé Masayaki, một đứa bé đáng yêu nhưng đã trở thành tội phạm giết người. Đó đúng nghĩa là khi tình yêu thương trở thành bi kịch. Người chị giúp đỡ nó hóa ra cũng là thiếu thốn tình thương nên tìm sự đồng cảm từ nó mà không biết hóa ra sự giúp đỡ của mình chỉ là vô ích cho một kẻ sát nhân vốn chẳng coi trọng mình mà thôi. Nó cũng làm tôi phải tự đặt ra cho mình câu hỏi là liệu tôi có thể trở thành một người mẹ tốt để con mình không trở thành những đứa trẻ trong đây? Tôi có để đứa con mình sẽ bị mắc kẹt trong tăm tối như thế không? Và cuốn sách này cũng sẽ là hành trình để tôi giải đáp.
This entire review has been hidden because of spoilers.