Keigo Higashino (東野 圭吾) is one of the most popular and biggest selling fiction authors in Japan—as well known as James Patterson, Dean Koontz or Tom Clancy are in the USA.
Born in Osaka, he started writing novels while still working as an engineer at Nippon Denso Co. (presently DENSO). He won the Edogawa Rampo Prize, which is awarded annually to the finest mystery work, in 1985 for the novel Hōkago (After School) at age 27. Subsequently, he quit his job and started a career as a writer in Tokyo.
In 1999, he won the Mystery Writers of Japan Inc award for the novel Himitsu (The Secret), which was translated into English by Kerim Yasar and published by Vertical under the title of Naoko in 2004. In 2006, he won the 134th Naoki Prize for Yōgisha X no Kenshin. His novels had been nominated five times before winning with this novel.
The Devotion of Suspect X was the second highest selling book in all of Japan— fiction or nonfiction—the year it was published, with over 800,000 copies sold. It won the prestigious Naoki Prize for Best Novel— the Japanese equivalent of the National Book Award and the Man Booker Prize. Made into a motion picture in Japan, The Devotion of Suspect X spent 4 weeks at the top of the box office and was the third highest‐grossing film of the year.
Higashino’s novels have more movie and TV series adaptations than Tom Clancy or Robert Ludlum, and as many as Michael Crichton.
Nếu xét về plot riêng lẻ thì nó ổn, có chút vibe của trinh thám Agatha Christie (cụ thể là Mười người da đen nhỏ kết hợp với tí tẹo Tàu tốc hành phương Đông), nhưng yếu tố để mị cho 2.5 sao là về cách xây dựng nhân vật.
- Nhân vật “tôi” aka người kể chuyện chính aka nữ chính thực sự gây khó ở, nhiều lúc hành động phi logic, đúng kiểu nhân vật trong phim kinh dị cứ thấy mùi nguy hiểm chết người là auto lao đầu vào dù chẳng trang bị vũ khí tự vệ gì. Mặt khác, nhân vật “tôi” này sống...chậm thế bất nào ấy. Cảm giác cô này quá là thờ ơ và vô cảm, thậm chí bất cần đời với việc tính mạng của mình bị đe doạ (định liệt kê một loạt mà thôi thế thành spoil). Tình cảm của cô này đối với anh Kudawa kia cũng không gây ra ấn tượng gì đặc sắc.
- Điều khiến mị cảm thấy khó tả nữa là không biết do cách hành văn này của tác giả hay dịch giả mà đọc cuốn này nó rất ư là... ví dụ ở 105 trang cuối cùng truyện, tớ đếm được cả thảy 44 từ “nhỉ” (chưa tính nửa phần đầu của sách). Kiểu lạm dụng từ “nhỉ” ở cuối câu với tần suất siêu nhiều luôn ấy nên đọc cứ bị khó chịu lol, nó một màu quá thể.
- Nhân vật Shidako cảm thấy bình thường với việc dùng thân thể phụ nữ như một món hàng để trao đổi/trả ơn. Nguyên văn: “[...] Thứ Takemoto yêu cầu để đổi lại tính mạng của bản thân CHỈ LÀ thân thể của một người phụ nữ. [...]”
WTF.
Nói chung đọc bực mình lắm, xét về plot thì ok, mà nhân vật thì không ok tí nào.
Cảm giác cầm sách của tác giả mình yêu thích và đã đọc một lèo hơn 20 cuốn rất đã các bạn.
Dù đã bắt đầu không còn mê và hứng thú và có dự định sẽ thôi đọc trinh thám, nhưng chắc mình sẽ vẫn chừa một chỗ duy nhất cho các tác phẩm của bác Keigo trong tương lai.
Một câu chuyện thuần trinh thám, đấu trí, truy tìm hung thủ. Tuy vậy Keigo luôn rất biết cách cài cắm những chi tiết nhỏ để khiến mọi thứ có thể thay đổi đến chóng mặt.
Một cái kết mở, không hề dễ dàng để trả lời. Cái hay của Keigo là ở chỗ đó, không hề có những cái kết dễ dàng và người đọc kiểu gì cũng phải tự hỏi bản thân rằng "Nếu ở trong tình huống đó, mình sẽ phải làm sao đây, để không dẫn tới kết cục mà nhân vật trong sách gặp phải?"
Mình... không thốt nổi nên lời với quyển sách này. Nó vượt quá cả kì vọng của mình.
Nhân vật "tôi" không được đề cập đến tên kể qua góc nhìn của cô cuộc điều tra cái chết của người yêu mình. Trước tiên mình cần nói về giọng văn của cuốn sách này. Liên quan đến người yêu nhưng mình không cảm nhận được tình cảm của cô với người yêu mình (là anh Kawadu), cách cô nói về Kawadu có gì đó rất bâng quơ, hờ hững, cái cô hứng thú là điều tra cái chết của anh thôi. Nếu không liên tục lặp lại chữ "người yêu" thì khó mà nhận ra mối quan hệ tình cảm của hai nhân vật này. Ngược lại với cách nói thản nhiên, lạnh lùng về người yêu, mối quan hệ thân thiết giữa "tôi" và người bạn thân Fuyuko lại thấm đẫm tình cảm. Người đọc dễ dàng cảm nhận được "tôi" yêu quý Fuyuko thế nào, và Fuyuko đã quan tâm, chăm sóc "tôi" ra sao khi người yêu "tôi" chết. Thậm chí, trong suốt quá trình cuộc điều tra, Fuyuko đã giúp đỡ "tôi" rất nhiều, cô nhắng nhít, có ích với nhiều mối quan hệ với tư cách là một biên tập viên. Cô đi theo "tôi" tới mọi cuộc gặp mặt những nghi phạm tiềm năng, cùng "tôi" trải qua những cảm xúc khi nghe tin có án mạng mới.
Về vụ án, mới đầu chưa có gì đặc biệt về cái chết của anh nhà văn Kawadu. Nhưng "tôi" dễ dàng tìm ra một đường dây liên hệ anh tới một nghi phạm khác có liên quan, và từ đó là một loạt các nghi phạm xuất hiện, tất cả (kể cả Kawadu) đều có dính líu vào một sự việc nghiêm trọng xảy ra trong quá khứ. Dường như có ai đó đang trừ khử những người liên quan tới vụ việc này. Quan trọng là "tôi" phải tìm ra bản chất sự việc đó diễn ra như thế nào, rồi mới biết được kẻ khả nghi nhất là ai. Những chương đầu xảy ra rất chậm rãi, đều đều, giọng văn gần như vô cảm, khách quan, "tôi" không đứng ở góc nhìn chủ quan, mặc dù là người kể lại câu chuyện. Cô nhìn nhận sự việc từ nhiều góc độ, phân tích các phương án khả thi và không do dự thực hiện chúng. Cô chắp ghép các manh mối, nhưng đến cuối cùng vẫn còn quá nhiều ẩn số chưa giải thích được.
Đến ba chương cuối, vụ giết người cuối cùng diễn ra. Lúc này, người đọc mới cảm nhận được cảm xúc đau đớn của "tôi" qua con chữ. Không còn sự vô cảm, lạnh lùng như trước, mà giọng văn chuyển sang một màu sắc khác, u tối hơn, buồn bã hơn - tuy nhiên sự khách quan vẫn còn đó. Vì tính khách quan nên "tôi" không dễ bị sa đà vào quá nhiều tiểu tiết, trừ phi được tiết lộ những chi tiết mang tính sống còn, nhờ một nhân vật không ai ngờ tới (bị đánh giá thấp bởi cả hung thủ). Rồi ai ngờ được, sự thật cuối cùng cũng được lộ ra, bao nhiêu đau thường, mối căm thù bị đưa ra ánh sáng. Về điểm này, hung thủ thật sự, hung thủ cuối cùng giống như một nhân vật bước ra từ trinh thám đen vậy. Trả thù kẻ có tội, nhưng đồng thời tự đưa bản thân vào con đường hủy diệt chính mình.
Mình lấn cấn với những lời thoại không được tự nhiên, có thể do cách viết hồi đó của Keigo chưa được trau chuốt. Thoại tương đối gượng, không mượt mà, không thể hiện được cảm xúc và tính cách nhân vật. Nhân vật nào cũng có thoại tương đối giống nhau. Nhân vật cũng gần giống như vậy. Trừ "tôi" và cô bạn Fuyuko và một nhân vật thủ lĩnh khác thì các nhân vật còn lại không có tính cách rõ ràng, xuất hiện mờ nhạt. Ở chương cuối khi "tôi" nói hết ra chân tướng sự việc, có hai nhân vật rốt cuộc cũng thể hiện được tính cách đặc sắc của mình.
Nhìn chung, mình rất thích cuốn sách này, cảm giác đọc nó hơi giống Phía sau nghi can X, dù Nghi can X phức tạp vào dày công hơn. Với cuốn này, vụ án chỉ xoay quanh "tôi" thôi, nên mình dễ tập trung hơn (với Nghi can X thì vụ án xoay quanh rất nhiều nhân vật nên đôi lúc mình bị lạc lối).
4.5 / 5 Tuyệt quá 👍 twist hay, rất thích tính cách cứng rắn của cô nhà văn 😂 Mình đoán dc hung thủ ở trang 132, nhưng vẫn hấp dẫn vô cùng, nói chung thỏa mãn lắm 👏 quyển trinh thám hay nhất kể từ tháng 8
Mình thấy quyển này cũng tầm tầm thôi, nhiều chi tiết mình thấy còn mơ hồ (cho dù đây là một quyển sách ngắn) và phi logic. Đoạn cuối mình đọc cũng không hiểu gì lắm (chả hiểu sao), nhân vật cũng kiểu mờ nhạt nữa và đối thoại giữa họ còn gượng gạo. Và quan trọng là quyển sách này không thu hút mình, khiến mình cảm thấy hơi chán ý.
Mạch truyện đọc rất cuốn. Điểm nhìn được kể dưới nhân vật tôi là nhà văn viết truyệ trinh thám nên các quan sát và suy luận cũng k tỉ mỉ và logic như các cuốn mình hay đọc. Hung thủ không quá khó đoán. Tuy nhiên mình thấy hơi nhiều nhân vật nên các nhân vật chưa thực sự rõ tính cách. Ranh giới giữa thiện và ác quá mong manh, không ai là sai hay đúng hoàn toàn trong câu chuyện.
Lời nói đầu tiên chỉ có thể là: “what the heck?” Huhu, khoảnh khắc đóng quyển sách lại chỉ có rợn, ớn lạnh, rơi vào trầm tư 80’,... Không phải đỉnh ơi là đỉnh đâu nhưng mình nghĩ đủ để blow your fucking mind. —— Đối với mình, truyện này khá nhanh, dễ đọc, nhân vật xuất hiện từ từ nên não cá vàng như mình có đủ thời gian để ghi nhớ nhân vật chứ không cần ghi chép lại như karotei :< Không hiểu sao vừa đọc quyển về trả thù của vụ án mạng lữ quán Karotei xong sang quyển này cũng là về trả thù nốt :> thiệt là định mệnh. Mình không phải là type người vừa đọc trinh thám vừa đoán hung thủ í, mình chỉ đọc để đến phút cuối xong có đáp án cho mình thôi, nhưng quyển Vụ án mạng mười một chữ này lại gợi hung thủ cho mình khá nhiều, đọc xong cứ nghĩ à hay hung thủ là con nhỏ này, hung thủ là thằng kia, nên có một đoạn mình đoán đúng hung thủ mọi người ạ ^^. Nhưng mà cú plot đoạn cuối như kiểu đá bay đầu mình í, sởn hết da gà ga vịt cả lên vì cách Keigo sensei nghĩ ra một chiếc đoạn kết ngầu lòi, đầy bất ngờ, chuyện này ập đến, chuyện kia ập đến, đọc mà cứ run cứ sợ mà cứ muốn phải đọc cho bằng hết vì đoạn kết quá cuốn :< siêu cuốn
ĐOẠN NÀY SPOIL CHÀ BÁ LỬA: . . . . .
Ngoài ra, điều mà mình thích nhất quyển này có lẽ là vấn đề cốt lõi của vụ án mạng này, chính là đoạn liệu bạn có dám nhảy xuống biển động mạnh, thời tiết xấu xí để cứu người hay không ? Và nếu như trong trường hợp có người cứu xong đòi đền đáp vô cùng là rẻ rách, tởm lợm thì người đó là người tốt hay kẻ xấu? Vậy, câu cuối, nếu người đó xấu, thì người đó có đáng chết không? Hay cái việc mình không dám cứu người (như người đó làm) thì cũng đáng chết rồi? Mình chẳng trả lời được.
This entire review has been hidden because of spoilers.
2.5 sao. do mình đặt quá nhiều kỳ vọng về yếu tố xã hội và con người trong nội dung sách của Keigo - tác giả Nhật mà mình yêu thích, cuốn này thì dường như tập trung toàn bộ vào chi tiết phá án, nên sẽ là một quyển sách chất lượng dành cho những ai thích đọc trinh thám hơn là cho mình. Thêm nữa có quá nhiều nhân vật, mình lại là đứa vô cùng dở trong việc nhớ tên tiếng Nhật, do đó quá trình đọc của mình cứ bị đứt quãng ảnh hưởng đến cảm giác hồi hộp và tò mò đáng ra phải có trong mạch truyện trinh thám.
Có khá nhiều chi tiết không logic, nhưng cách kể chuyện khá hay, giữ được nhịp độ. Một lần nữa, tác giả cố gắng đẩy trách nhiệm kết luận (đúng hay sai) về phía người đọc... cho nhẹ người.
Ầy, nếu nói rằng mình đoán được hung thủ luôn cũng không phải không có cơ sở .
Quyển này đối với mình, suy cho cùng, chỉ là đọc ổn, hơi mơ hồ vì cảm thấy chưa được khai thác triệt để lắm, thủ pháp gây án cũng dễ đoán, khá bình thường. Dù sao mua quyển này vì bìa đẹp, Nhã Nam ở khoản bìa làm ổn vcđ nên mấy lần mình mua về toàn hố nhưng do đánh đúng vào tâm lí mình thích 3 cái kiểu như vầy nên tất cả đều có thể thoả hiệp =))))))))
4.5 stars. This is a very interesting and entertaining murder mystery read! I enjoyed the investigation progress very much, it had me guess along the storyline. The plot twist was good and surprising just how I expect Keigo’s books to be. Like other endings of his book, this one is shock and open and quite heart breaking. Really good book!
Thông điệp không quá khó, không quá mông lung và khiến ngta phân vân. Không ai muốn làm việc tốt quá sức mình. Nhưng điều đó ko ảnh hg đến vc họ lên tiếng với việc xấu. Sự tàn nhẫn đôi khi cũng cần thiết.
Nói thuần trinh thám thì không hẳn, vì không có cách thức gây án. Nhưng nói đây là tác phẩm của bác Keigo thì khó tin, vì yếu tố tâm lý-xã hội chả thấy sâu đậm gì.
1. Những điểm mình thích: - Nhịp độ, tình tiết của câu chuyện diễn ra nhanh chóng, thông tin nối tiếp thông tin, plot twist ê hề, kiểu đọc gây tò mò không dừng lại được. - Nội dung khá thú vị đối với những bạn mới đọc truyện trinh thám. - Không có chi tiết thừa thãi, mình note sách mà dày cui vì trang nào cũng có chi tiết, thông tin mới. 2. Những điểm mình chưa mê: - Mình đặt bản thân vào nhân vật "tôi", tự dưng mình thấy mục đích tìm ra sự thật của cô nhà văn trinh thám "tôi" không đủ sức thuyết phục mình. Gặp mình chắc mình không liều mạng như thế với 01 người mình "dường như không biết gì về anh ấy". Cũng một phần do mình không cảm được gì về tình cảm của 2 người này. - Nhiều nhân vật quá và tên hơi khó nhớ, cách giới thiệu về tính cách, tâm lý, động cơ hành động của mỗi người cũng ngắn ngủi, làm mình cảm thấy về mảng mô tả nhân vật bị nhạt nhòa. - Về cả động cơ của thủ phạm mình cũng không cảm thông được. - Nếu nói đây là 01 tác phẩm thuần trinh thám thì thiếu một số chi tiết về cách thức gây án, mọi thứ chỉ hiện lên sơ sài qua suy luận của nhân vật "tôi". Tớ gãy nhiều đoạn phết các bác ạ. Nhưng mà được cái vẫn đọc 1 lèo được. kk Rate 3/5*
Liên: “tặng anh một câu: dù ngày mai có xảy ra chuyện gì, thì hôm nay cứ đi ngủ cái đã” Cát: “ủa má, dù hôm nay có xảy ra chuyện gì, thì t vẫn cứ đi ngủ luôn á” _____________________________
Câu mình nói cũng là câu cuối cùng trong “Án Mạng Mười Một Chữ” - Bác Higashino Keigo.
Khi thêm cuốn này vào “curently reading list” trên goodreads, mình thấy cuốn này đc rate khá thấp: 3,44 nên chẳng kì vọng gì nhiều nhưng đọc xong lại cảm thấy khá thích thú :))
tình tiết lôi cuốn ấy chứ, đi chơi mà cứ me me rảnh rảnh là lấy ra đọc, vì hồi hộp muốn biết chân tướng quá.
dù sau khi đọc đến cuối cùng k cảm thấy phê như con tê tê, nv thì có cái tư duy hơi ngộ nghĩnh với có một vài điểm mình thấy cứ vô lí thế nào ák nhưng nội cái việc tình tiết câu chuyện cứ cuốn mình theo mãi là đã muốn rate 4 sao cmnl :)))
có một điểm k thích vl của cuốn này là quá nhiều nv k chính lắm (xuất hiện nhạt nhoà) nhưng cứ đx gọi hồn liên tục, lúc bằng họ, lúc bằng tên; đọc mà mình kiểu: ủa ai là ai, đâu là đây, anh ở đâu ra đây???
lý do nên đọc:
- ngắn, viết dễ hiểu (trừ vụ tên rườm rà), lôi quoắn nên đọc nhanh - nêu lên đc một cái topic k quá hóc búa nhưng cũng đáng suy ngẫm về lằn ranh giữa đúng và sai - dù twist chồng twist nhưng thủ phạm chính k quá khó đoán, đọc thử để tư duy xem thế nào :)) - nhập môn si mê bác Keigo chung với mình hjhj
*điều vô lý thứ nhất: nhân vật tôi và bạn trai quen nhau gần 2 năm theo lời giới thiệu của bà btv, nhưng vụ án mạng thì mới xảy ra một năm trc????
This entire review has been hidden because of spoilers.
4 sao, tui đọc vào một chuyến đi biển. Đây là bác Keigo ở era trinh thám cổ điển nha, ít tâm lý nhân vật, tập trung vào xây dựng sự cuốn hút cốt truyện và cái ác trong mỗi con người.
Thật lòng thì có kha khá chi tiết gượng gạo trong quyển này - như động cơ gây án, động lực của nhân vật chính với một vài tình tiết khiên cưỡng khác - nhưng mình thấy đây chính là điểm chung của trinh thám cổ điển, mỏng quá mà viết sao đầy đủ được :))) Nhưng bù lại cốt truyện siêu cuốn nha, nhịp truyện nhanh, thôi thúc người đọc lật liên tục để biết diễn biến tiếp theo là gì, đọc một lèo hết luôn.
Thấy nhiều bạn nhận xét là giống Mười người da đen nhỏ của nữ hoàng Agatha Christie, mình đọc thì chỉ thấy có mỗi nhắc đến cái đảo là liên quan chứ hong có gì giống hết, nên mấy bạn nào lăn tăn thì khỏi lo nha :)))
Sau Án mạng ở lữ quán thì "Án mạng" này tiếp tục là một cuốn thuần trinh thám của bác Keigo. Thiệt sự thì mình không thích kiểu thuần rẹt này của bác cho lắm, đã vậy có cảm giác thừa thãi nhân vật thế nào í. 🤔 Mình bị si mê những án mạng đan xen yếu tố tâm lý nhân vật của bác hơn.
Những vụ kiểu như vầy đọc truyện Conan mới là số dzách:v hình ảnh đầy đủ, bối cảnh rõ ràng, dễ suy luận hơn, haha.
Bình thường, như kiểu đọc Conan vậy mà cũng dông dài được tận gần 300 trang sách. Thấy đọc review mn bảo giống truyện Agatha Christie nên bác viết kiểu này thấy hơi nhạt. Nhưng được cái plottwist đoạn kết đúng style của bác nhưng tất nhiên cũng chẳng đủ để gây ấn tượng.
Ba sao rưỡi. Vì nhân vật chính không phải là thám tử chuyên nghiệp, nên mạch truyện không giống những câu chuyện trinh thám bình thường. Hung thủ khá là dễ đoán, nhưng cú twist cuối cùng cũng cua khá gắt. Nội dung tình tiết gay cấn, cách gỡ rối cũng hợp lý, nhưng không quá xuất sắc.
1 cuốn thuần trinh thám mình khá ưng. Nó không tệ như mọi người nhận xét đâu tbh. Chắc tại đặc thù nghề nghiệp mà mình rất hay bị lôi cuốn bởi thể loại trinh thám suy luận hay ho kiểu này 4.25☆
3,75/5 ⭐️ Đúng là Keigo, chưa bao giờ làm fan thất vọng cả!
Phải đến gần cuối, khi mà còn khoảng 50 trang cuối, thì sự thật mới được phơi bày, plot twist xuất hiện. Nhưng chỉ khi còn 5-6 dòng cuối, thì bất ngờ thực sự mới ập đến! 😱
Một cuốn sách với cách kể chuyện từ từ, dẫn dẫn người đọc đi theo từng bước chân nhân vật để rồi đến cuối tát người đọc một cái, tưởng chừng chúng ta đã biết hết sự thật rồi nhưng không, mới chỉ biết được một nửa thôi!! 😮
Điểm trừ có lẽ là tuyến nhân vật quá nhiều 🙂 đặc biệt ghi nhớ tên nhân vật là một sự khó khăn đối với mình =((