lâu lắm rồi mới lại đọc một cuốn Quyền mưu làm mình buồn tới vậy, từ sau Lang Nha bảng. Cái kết làm mình hụt hẫng quá nhiều, rốt cục rồi không ai có cái kết trọn vẹn hết, tác giả đúng kiểu Tao không muốn ai được hạnh phúc hết nên đến cuối cả nhân vật phụ mà cũng kết SE huhu, bạn dịch giả có warning trước 2 cái ngoại truyện SE cho ai không muốn đọc, mình vẫn cứ đâm đầu vô làm giờ buồn quá 🥲🥲
Cuốn này nếu liệt vào Ngôn tình thì bất công quá, vì yếu tố tình yêu không nhiều, chủ yếu tập trung vào tranh quyền đoạt vị giữa các gia tộc với lối viết cực kì chắc tay của tác giả, đọc mà không ngừng được luôn. Thật sự 1 chín 1 10 với Lang nha bảng chứ không đùa. Và với tính cách của hai nhân vật chính giỏi giang như vậy, mình nghĩ cái kết buồn là đúng với câu truyện, chứ nếu hạnh phúc quá thì lại thiếu thực tế, tất thảy những gì họ đã gây ra đều ra gặp nhân quả, mỗi một nhân vật đến cuối cùng đều nhận về cái “quả” do mình gieo ra, mặc dù rất buồn nhưng cái kết như vậy quá hợp tỉnh hợp lí
Trước khi đọc thì mình có lướt qua phim Thượng Dương phú mấy năm trước chuyển thể, nên không hiểu sao tới tận bây giờ mới có hứng thú đọc truyện. Đọc rồi thì hối hận sao không đọc sớm hơn, rất may là có audiobook nên đi rất nhanh tầm 5 ngày hết bộ truyện đồ sộ này rồi. Mình lại vừa đọc vừa song song xem phim nên đều tưởng tượng ra các nhân vật dựa theo hình tượng phim, vì đều rất hợp luôn. Một điểm cộng rất lớn cho phim chọn diễn viên rất rất hợp vai nên đọc là nghĩ tới được liền, chỉ có ông Tống Hoài Ân mình không thích lắm thôi nhìn hơi ẻo lả 🥲 chứ Tiêu Kỳ, Vương Huyên, Tử Đạm với mấy nhân vật phụ khác má ôi diễn đỉnh như sinh ra để đóng vai của họ vậy ❤️❤️👌👌
Chưa xem hết phim nên chưa biết caid kết sao, mong không như truyện chứ sao chịu nổi huhu, xát muối một lần đủ rồi 🥹🥹 RTC
Tôi đọc ngôn tình cũng chọn lọc lắm. Tiêu chí thứ nhất là lời văn phải hay. Thứ hai là truyện không rơi vào mô-tip "cuộc sống màu hồng". Đối với ngôn tình cổ đại thì cần có yếu tố chân thật, phản ánh được sự khốc liệt của lịch sử phong kiến. Mị Ngữ Giả với "Đế Vương Nghiệp" đã làm được điều đó. Cũng cảm ơn bạn dịch giả Hàn Phong Tuyết, bạn dịch khá suôn và mượt, edit rõ ràng câu từ giữ đúng tinh hoa từ tác giả. Đọc truyện xong, cảm giác đọng lại hiện tại là buồn man mác lẫn nuối tiếc. Các tuyến nhân vật đều không có hạnh phúc trọn vẹn. Biến cố liên tiếp xảy ra, đến khi nhìn lại thì đã lỡ mất bao điều, người xưa không còn nữa. Sự chia ly, đau khổ, gần trước mặt mà xa tận chân trời, đó là tất cả mùi vị bạn sẽ nếm trải khi đọc "Nghiệp Đế Vương". Cảm xúc về từng nhân vật, xin được giữ lại cho riêng mình. Trong truyện, không có nhân vật nào là hoàn toàn đáng hận, đến cuối cùng vỡ lẽ, thứ làm họ đổi thay, là nghịch cảnh. Chỉ có thể chấp nhận và ôm nỗi lòng day dứt sau trận chiến sinh tử, người mất ta còn.
Review tí kẻo vài năm sau lại quên mất là mình đã đọc. =] Anw đọc vì hồi đó ra phim có Chương Tử Di đóng. Đại hoa đán đẹp lại diễn hay đóng thì kịch bản chắc phải là đỉnh của chóp. Truyện khá hay, nhưng hào quang nữ chính hơi chói loá. =] Nam chính đúng gu em các bác ạ, trầm ổn má ơi kiểu toả sáng trong từng câu chữ. Đoạn kết hơi ba chấm, kiểu chắc tác giả thấy cả truyện để nữ chính bá đạo quá nên kết cho giống người bình thường chút, nhưng cũng hơi buồn xíu.
1 bộ truyện hay, đầy cảm xúc, đầy bất ngờ. Truyện hay. Tác giả viết chắc tay, mạch truyện, giọng kể của nhân vật rất cuốn hút. Dù thích đọc ngôn tình hay không, ai cũng có thể đọc, như thể loại fiction