Định vị vệ tinh hiển thị, một chiếc xe hơi biến mất khỏi khu trung tâm thành phố, lại có thể đi xuyên qua tất cả các vật cản bằng tốc độ của tàu cao tốc, lao thẳng đến đích?
Nhóm tội phạm ngông cuồng gây án, nhưng chưa bao giờ bị máy quay camera giám sát được bố trí thiên la địa võng quay được, do may mắn hay là đằng sau có cao nhân chỉ điểm?
Hệ thống phòng bị an toàn của thành phố này đang đối diện với sự khiêu chiến trước nay chưa từng có!
Và cảnh sát sau khi phân tích phát hiện ra, mục đích của nhóm tội phạm chỉ là vì muốn làm cho vụ án càng gây rúng động?
Khá ấn tượng với Tử Kim Trần từ hồi "Đứa trẻ hư", giờ đọc "Người truy tìm dấu vết" nữa lại ấn tượng thêm. Không có truy tìm kịch tính quá. Hơn mấy trăm trang còn lồng cả tình yêu vào =)) Nói chung quyển này tạm để đọc, nhiều chỗ khá vui nữa. Nói về việc có twist với mình không thì chắc là không, vì khi đọc 2/3 thì mình đã đoán được hung thủ rồi. Gộp lại cả cái đội cảnh sát chắc uy tín được mỗi ông Trương Cường, Hạ Minh, Ưng Văn Bác,..đồ thôi chứ mấy ông còn lại như Lâm Kỳ chắc cái đồn cảnh sát thành cái nồi lẩu thập cẩm quá. Khắc họa được các vấn đề hiện nay cũng là một điều khá hay của tác giả, hơn nữa rất gây hứng thú giải mã cho mình lúc đầu. Nói chung ổn áp, xây dựng nhân vật chính không bị buff quá lố, xây dựng mấy ông như Lâm Kỳ thì vẫn phát huy được những ưu điểm của nhân vật ở những giây cuối cùng. Logic, chặt chẽ, rất thích hợp để đọc, đánh giá là ổn áp đọc giải trí luyện não khá ok. Rate 3,25/5
Thể loại văn học trinh thám Trung Quốc có rất nhiều nhà văn tên tuổi mà độc giả VN yêu thích như: Lôi Mễ, Chu Hạo Huy, Sái Tuấn, Tri Thù, Quỷ Cổ Nữ, Tần Minh.... nhưng cá nhân mình thì thích đọc những tác phẩm của Tử Kim Trần hơn hết! Truyện của Tử Kim Trần ko chỉ là tư duy logic, với tâm lý tội phạm mà còn đề cao vật chứng hiện trường, công việc của pháp y nữa.... Đọc truyện của Tử Kim Trần để thấy chẳng có chính nghĩa tuyệt đối, cũng ko có tội ác đơn thuần, tất cả đều đan xen trong mỗi con người.... ở đó có những thực tại xã hội tăm tối, xấu xa hay buồn thảm nhất.... ở đó ta thấy có những tội ác bị trừng phạt còn chẳng đáng để ghê tởm như những tội ác bị làm ngơ.... ở đó, đôi khi pháp luật phải cúi đầu trc quyền lực, và trc cả tình người!.... Những tác phẩm của Tử Kim Trần đã xuất bản ở VN: - Đứa trẻ hư - Mưu sát - Người phát ngôn của thần chết - Sự trả thù hoàn hảo - Tội lỗi không chứng cứ - Đêm trường tăm tối - Người truy tìm dấu vết (Mình đã đọc tất cả những truyện này, và phải nói là thích toàn bộ!) Có lẽ tác phẩm được yêu thích nhất của Tử Kim Trần là Đêm trường tăm tối....đó thực sự là 1 câu chuyện tăm tối, ko chỉ với số phận của 1 con người, mà còn là thực trạng tăm tối của cả xã hội!....Cái hay của Tử Kim Trần khi xây dựng nên nhân vật Giang Dương là anh chàng này ban đầu ko phải là 1 ng hết lòng hết sức đấu tranh cho công lý, mà thậm chí còn có ham muốn cá nhân và tham vọng chính trị.... nhưng rồi cuối cùng anh lại dấn thân vào cuộc chiến chống lại tội ác sâu hơn, tận cùng hơn tất cả những ng khác, đến mức hy sinh bản thân mình!.... chính bởi vậy, Giang Dương là 1 hình mẫu chính nghĩa rất CON NGƯỜI!
Người truy tìm dấu vết là tác phẩm mới nhất của Tử Kim Trần được dịch và xuất bản ở VN, và có lẽ cũng là tác phẩm kém hay nhất so với những truyện trc.... Tử Kim Trần vẫn luôn là nhà văn theo kịp với sự phát triển của xã hội, nên những tác phẩm của anh luôn giàu tính thời sự nóng hổi. "Người truy tìm dấu vết" viết về những vụ án hình sự thời công nghệ 4.0, là tiểu thuyết trinh thám của thời kỳ công nghệ mới. Trong truyện cũng liên hệ rất mật thiết đến những vấn đề thời sự quốc tế như đề cập đến hội nghị thượng đỉnh G20 tổ chức tại TQ. Ngoài ra thì thông điệp đưa ra trong tác phẩm cũng rất giàu tính thời sự, đó là mặt trái của việc công nghệ giám sát đời sống xã hội, khiến cho con ng bị bức bách trong bức tường công nghệ, mất đi tự do cá nhân, hay hệ lụy nguy hiểm hơn là xuất hiện những kẻ lợi dụng công nghệ để phạm tội.... Tuy nhiên, vì đây là đề tài mới trong văn học trinh thám, khiến cho tác phẩm mất đi cái hay của 1 tiểu thuyết trinh thám cổ điển. Trong truyện, việc điều tra hình sự gần như hoàn toàn dựa trên công nghệ camera giám sát, GPS giám sát hành trình....khiến cho vai trò của những chuyên gia hình sự (như Cao Đông, Nghiêm Lương - những ng từng xuất hiện trong các series trc đó) bị lu mờ, thay vào đó là vai trò nổi bật của 1 kỹ thuật viên công nghệ điện tử là Hạ Minh! Việc nắm bắt tâm lý tội phạm, tư duy phá án logic bị thay thế bằng phân tích dữ liệu số qua theo dõi camera giám sát, điện thoại di động, GPS... và điểm đặc biệt là đây là tác phẩm đầu tiên của Tử Kim Trần ko có bóng dáng của pháp y! Bởi dấu vết hiện trường đc thay thế bằng dấu vết điện tử, và bởi vì truyện này cũng ko có án mạng nên cũng ko cần pháp y (việc 1 tác phẩm trinh thám thiếu vắng sát nhân và tử thi cũng làm giảm sức hấp dẫn của tác phẩm, vì các fan truyện trinh thám rất ác độc và chỉ thích nhìn thấy máu thôi 🤣) Tóm lại, tác phẩm mới của Tử Kim Trần vẫn thể hiện văn phong đặc trưng của tác giả cũng như những vấn đề thời sự nóng hổi, những thông điệp ngầm...nhưng lại phần nào ko thỏa mãn đc 1 mọt trinh thám thuần túy. Bạn nào muốn đổi gió với tiểu thuyết trinh thám vẫn có thể tìm đọc, còn bạn nào ưa máu me, giật gân kinh dị thì có thể bỏ qua, tránh thất vọng!
Vì đây là lần đầu mình đọc sách của tác giả này nên đây sẽ là nhận xét khách quan nhất mình đưa ra. Cách gợi mở vấn đề khá xuất sắc, khơi ra nhiều tò mò cho độc giả. Nhưng mình không thật sự hứng thú với hướng giải quyết này. Có lẽ đây là loại tội phạm điện tử nên không có mấy màn gây cấn nghẹt thở gì. Tác giả cứ từ từ nhẹ nhàng mở từng nút thắt thôi. Đây không phải là một quyển cực hay, nhưng nó mở ra một góc nhìn khác về động cơ phạm tội. Có lẽ đến tận lúc chết, con người mới thôi bị ảnh hưởng bởi đồng tiền.
Trong câu chuyện này thì Lưu Tề là nhân vật mình ấn tượng nhất. Con người đã từng có thiên phú, đã gần sát một tương lai tốt đẹp. Thế mà lại bước trên con đường tội lỗi. Nhưng bằng cách nào đó, mình lại thấy anh ta quá ngô nghê để làm một tội phạm. Anh ấy trao cả tình yêu và tiền bạc cho cô nhân tình quen được vài tháng, vì anh ta thật sự yêu. Anh ấy đánh trả lại vì uất ức cho người bạn của mình, anh ta nghe theo lời của cậu ấy, vì anh ta tin. Một con người như thế, vì một lần lạc bước mà chẳng thể quay đầu, đáng tiếc thật. Thẩm Nghiêm là điển hình cho câu vì tiền có thể làm mọi thứ, động lực có vẻ hợp lí, nhưng mình thấy nhân vật này không có chiều sâu. Còn Hạ Minh, thông minh và ích kỉ, vì tình cảm với một cô gái mà vô tình đặt cả gia đình vào tình thế nguy nan như vậy. Phát triển tính cách chiều hướng đi xuống.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Cuốn này văn phong khá gần với Tội phạm IQ thấp, và khá xa với những tác phẩm làm nên tên tuổi Tử Kim Trần trước đó. Nhưng đọc Tội phạm IQ thấp mình còn thấy vui, chứ cuốn này thì hơi dở. Có lẽ do mình đặt kì vọng vào tác giả hơi nhiều chăng? 😂
Câu chuyện điều tra phá án thông qua dữ liệu camera này thì không còn xa lạ gì nữa rồi, nhưng mình thấy cách Tử Kim Trần xây dựng nhân vật Hạ Minh trong câu chuyện này còn không hay bằng Tần Minh xây dựng nhân vật Đường Đang Đang trong Người gác đêm. Chắc vì Hạ Minh là người lớn, nhiều mưu mô toan tính hơn, chứ không thuần tinh thần chính nghĩa như Đường Đang Đang 😅 anh ta không hoàn toàn tập trung vào công tác phá án, mà còn sử dụng quyền hạn của mình vào những công việc riêng bên ngoài nữa.
Nhìn chung thì cuốn này không phải là hoàn toàn dở ẹc, chỉ là nếu đặt cạnh những Mưu sát, Tội lỗi không chứng cứ,... thì bị lép vế hơn nhiều thôi 🤭 ----- Btw, bạn nào muốn mua sách đẹp với giá hợp lý thì ghé page mình xem nha :") facebook.com/hieusachcuaGaby ❤
Không ấn tượng gì, được mỗi đoạn cuối từ lúc xảy ra vụ bắt cóc đến hết là ổn. Chứ tầm 200 trang đầu đọc mà không hiểu gì sất =)) Tác giả bôi chữ khủng khiếp, quanh đi quẩn lại chỉ nói về camera, lập lại những tính năng của camera liên tục.
Hung thủ vụ bắt cóc và trùm cuối quá dễ đoán.
Chưa kể biên tập cuốn này không ổn ở chỗ ngắt câu liên tục một cách vô lý, một câu văn có khi có tận 4 dấu phẩy =)) Đã vậy còn dịch nhầm địa danh mấy lần: Tân Giang hay Giang Tân? Đọc xong không biết tên gì mới đúng =))
Chưa hết. Dịch giả cũng dịch sai câu thành ngữ nốt. “Lấy ân báo oán”. Đối với Giang Văn Linh thì lấy ân chỗ nào báo oán chỗ nào? Phải là “lấy oán báo ân” chứ?
Cuốn này mang cho mình trải nghiệm không tốt bằng 3 cuốn kia (Tội lỗi không chứng cứ, đêm trường tăm tối, đứa trẻ hư). Cuốn này cứ như phim hài nhưng hài chưa tới, chất "người" thì không thấy đâu, làm tác phẩm thiếu độ sâu và độ nặng.
Điểm sáng duy nhất là tính trinh thám cổ điển, suy luận từ từ, tìm manh mối rồi tìm ra kẻ chủ mưu. Thêm nghiệp vụ xịn của anh chuyên viên camera nữa (chỉ tổ bỏ cái khúc tự biên tự diễn của anh này ra thì truyện đỡ ba xu hơn thôu).
Thêm một cuốn t bỏ dở nữa của Tử Kim Trần. Hơi ảo khi xây dựng nhân vật chính làm nhân viên của công ty sản xuất thiết bị điện tử mà lại được tham gia vào quá trình điều tra phá án của bên cảnh sát, suy luận out trình thành ra vai trò của cảnh sát bị lu mờ. Ở ngoài đời như này ko hợp quy. Câu chuyện tình cảm của nam chính vs nữ chính hơi lãng xẹt, lê thê. Tử Kim Trần có 2 cuốn được khen là Đêm trường tăm tối và Đức trẻ hư được khen mà t chưa đọc.
Cuốn này của Tử Kim Trần ko cuốn hút bằng Đêm trường tăm tối, Mưu sát hay Tội ác không chứng cứ.
Phần đầu có chút hài hước tưởng rằng tác giả sẽ phát huy trong cả tác phẩm, nhưng về cuối ông lại không duy trì được phong độ “trinh thám hề hước” này.
Lý do khiến nam và nữ chính ngôn tình hành động xem chừng rất trẻ con, ko thuyết phục và khá tào lao 🤪
Điểm sáng là cuốn này cung cấp nhiều góc nhìn mới về lĩnh vực trinh sát điện tử, quá trình điều tra bằng truy vết điện tử, đọc cũng thú vị. Tuy nhiên cách viết và giải thích thì dài dòng quá, vụ án với mình thì từ động cơ đến phương thức ko mấy ấn tượng, cũng ko có điểm sâu sắc như các tác phẩm khác của bác Tử Kim Trần, hung thủ cũng dễ đoán :| chốt lại là tạm đc thôi chứ ko xuất sắc -.-
Vẫn giữ được tinh thần là một bộ truyện thiên về logic, áp dụng nhiều công nghệ phá án mới. Tuy nhiên tình tiết trong truyện lại khá khiên cưỡng, câu chuyện không sâu sắc, hài hước được như Tội phạm IQ thấp thì không tới, mang tính xã hội cũng chẳng chạm tới. Một tác phẩm nửa mùa.
Không thật sự lôi cuốn với mình lắm. Đọc được 1/2 sách mình đã đoán được hung thủ đằng sau. Sau khi đọc xong Đêm trường tăm tối mình đã kỳ vọng hơn nhưng nội dung không thu hút mình như Đêm trường tăm tối
3.5 cuốn này nhẹ nhàng hơn mấy cuốn khác. Hung thủ không lộ ngay từ đầu nhưng cũng dễ đoán. Vì viết về tội phạm công nghệ cao nên không có máu me, giết chóc, thủ đoạn nọ kia, thỉnh thoảng hài hước
Đề tài trinh sát điện tử khá mới mẻ, phá án phụ thuộc vào camera quá nên không còn hay như mấy cuốn khác. Lần đầu thấy Tử Kim Trần viết truyện ngôn tình, thấy hài hước hơn là sướt mướt:)
Nửa đầu khá thú vị, nhưng mình không thích cách tác giả lồng mấy chi tiết tình cảm sáo rỗng. Đọc xong truyện thấy nhân vật Lâm Kỳ cũng hay hay, còn lại không có cảm cúc gì đặc biệt
Dài dòng, lê thê. Mấy tình tiết gây cười đúng là cố chọc thét cho người đọc cười nhưng k buồn cười tẹo nào. Thôi series của Tử Kim Trần đến đây dừng được rồi.