Trước hết, tui xin khẳng định đây là ngôn tình, dù cho Nhã Nam có gắn cho nó cái mác Văn học lãng mạn đi nữa. Nói thế không phải để phân biệt "thể loại" gì cả, chỉ muốn nói ngôn tình (thi thoảng) cũng xuất hiện ở goodreads này. Trước khi đọc ngôn tình, tui vẫn luôn tự hỏi bản thân rằng kịch bản nào sẽ xuất hiện đây. Người thứ 3, tình thầy trò hay là yêu kẻ thù truyền kiếp. Nhưng Chỉ gọi tên em lại hoàn toàn khác, Thái Trí Hằng dường như đã cắt một khoảng ký ức của mình, quăng vào đó một chút lãng đãng của tuổi trẻ, thêm một tí trong trẻo của câu chữ, và hơn hết là rất rất nhiều sự dóm dỉnh, hài hước.
Câu chuyện bắt đầu từ một sự lừa dối đáng yêu. Nói như cách của nữ chính là đến có cái tên cũng không nói thật. Với cú hích ban đầu ấy, câu chuyện diễn tiến không hề gượng ép. Mọi thứ bắt đầu từ cái tên Noãn Noãn và cũng kết thúc ở cái tên ấy. Cái tên dường như đại diện cho cả một số phận, một cuộc đời, một con người. Chỉ gọi tên em lại là chuyện tình cảm giữa 2 người bị ngăn cách bởi chính trị.
Nói thế thôi chứ cái ranh giới chính trị ấy đã bị tụi sinh viên nhất quỷ nhì ma kia xóa nhòa ở cái buổi chia tay. Thái Trí Hằng đã không chỉ tài tình trong việc lồng ghép 2 nền văn hóa chung một mẹ, nhưng khác nhau về thể chế chính trị là Đài Loan và Trung Quốc. Đặc biệt hơn, ông đặt cái ranh giới mà lắm kẻ thổi phồng lên ấy vào chuyện tình này. Một chuyện tình rất ư bình dị, dịu ngọt nhưng cũng không kém phần khắc khoải, tinh tế. Ở đó, không xuất hiện nước mắt, giận hờn, không xung đột, gay cấn, chỉ có việc chấp nhận hoàn cảnh, số phận và cố gắng duy trì cái hạnh phúc giản dị, mong manh ấy. Tựa như tượng Phật có trước, chùa có sau, chớ vì cửa nhỏ mà tự giới hạn lòng mình.
Một điều đặc biệt khiến cho Chỉ gọi tên em trở nên khác biệt so với những cuốn sách cùng thể loại đó là nó chứa đựng những kiến thức về văn hóa, kiến trúc, ẩm thực của Trung Quốc và Đài Loan. Dĩ nhiên là ta không thể gói trọn cả một nền văn hóa đồ sộ vô dăm ba quyển sách, tuy nhiên tác giả đã rất khéo léo để lồng ghép những nét nổi bật ấy vào câu chuyện này nhưng không làm câu chuyện trở nên khô khan. Chắc bởi óc hài hước đã làm câu chuyện mềm mại hơn rất nhiều.
Trong cuốn sách không đến nỗi mỏng này, có một câu tui nhớ mãi, "phim cũng như tuổi trẻ ấy, được dùng để lãng phí mà". Dĩ nhiên đây không phải là câu của nhân vật chính, càng chẳng phải là thông điệp gì của truyện này. Nhưng khi đọc đến trang cuối cùng, bỗng tui nghĩ về nó thiệt tha thiết. Có lẽ (chỉ là có lẽ thui) đây là một câu chuyện về sự lãng phí của tuổi trẻ, nhưng lại là một sự lãng phí có kiểm soát. Nó không đặt tình cảm vượt lên tất cả, nó vẫn dựng nên những rào chắn chằng chịt, những núi cao vời vợi, thi thoảng lại có cả vực sâu hun hút. Với khoảng cách ấy, chúng ta chỉ có thể thầm thì gọi tên nhau trong cuộc đời này mà thôi. Như cái cách họ thầm gọi tên nhau qua vách hồi âm. Như vậy là đủ.