Jump to ratings and reviews
Rate this book

Họa Ký Ngàn Năm

Rate this book
Họa ký ngàn năm (Sennen gahou) của tác giả Machiko Kyo là bộ truyện tranh một trang gồm hai tập. Câu chuyện là những lát cắt cuộc sống, mỗi trang truyện lại là một mẩu lãng mạn, một xíu buồn phiền, một tí tiếc nuối và vô số mơ màng, bay bổng. Tác phẩm phản chiếu không gian văn hóa của xứ sở anh đào. Nếu yêu mến Nhật, bạn nhất định phải đọc bộ truyện này. Nếu chưa yêu, thì rất đáng để thử một lần.

157 pages, Paperback

Published January 1, 2017

5 people are currently reading
53 people want to read

About the author

Machiko Kyo

57 books14 followers
Machiko Kyo (今日マチ子, Kyo Machiko) is a Japanese cartoonist and illustrator from Tokyo. She was born in 1980 and graduated from Tokyo University of the Arts.
Her daily one-page manga blog Sennen Gaho started in 2004 and was published as a book in 2008, attracting much attention. Among her comics are the slice-of-life series Mikako-san (2009-2013), the WWII drama Cocoon (2010) and the post-apocalyptic Mitsuami no Kami-sama (2011-2013). The latter was adapted into a short animated film in 2015 by the studio Production I.G., winning more than twenty awards around the world. In 2014, Machiko Kyo received the 18th Osamu Tezuka Cultural Award.
In addition to manga, she is also involved in a wide range of illustration and essay projects. Her war-themed picture book Ichigo Sensō received the 2015 Japan Cartoonists Association Award's Grand Priz. Her other illustration books include Essential, Distance and From Tokyo.

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
16 (27%)
4 stars
23 (39%)
3 stars
16 (27%)
2 stars
3 (5%)
1 star
0 (0%)
Displaying 1 - 11 of 11 reviews
Profile Image for cọng rơm.
288 reviews272 followers
May 1, 2017
bây giờ mới để ý ô review của goodreads cho phép sử dụng 20000 ký tự
20000 ký tự có thể nói được gì? có khi dùng tỷ tỷ ký tự trong dãy ngân hà này cũng không thể nói hết được những điều muốn nói, có khi những điều ấy chỉ nói được bằng một bàn tay nắm chặt, một ánh nhìn, một tiếng thở dài... nhưng rồi tất cả có đến được đầu bên kia không? hay có lẽ cũng đã rơi vào quên lãng? rơi vào miền quên lãng của vũ trụ chúng ta, vũ trụ của thinh không, của sự vắng mặt và của những ý nghĩ đã tan biến trước cả khi thành hình
Profile Image for Thương.
38 reviews62 followers
February 6, 2017
Cảm giác nếu là mình của một vài năm trước thì chắc là sẽ thấy xao xuyến lắm. Machiko Kyo chính xác là đã vẽ lại những khoảnh khắc đó.
"Những rung động, những rực rỡ không thể nói thành lời, giá mà vẽ lại được thì tuyệt biết bao. Rồi tôi cũng từng chút thấy yêu đời hơn trước."
Profile Image for Nguyễn Phát.
Author 2 books66 followers
February 5, 2017
Một loạt hình ảnh gợi cảm, như đang đọc storyboard của một loạt phim ngắn.
Profile Image for Tịch.
6 reviews
May 20, 2017
Đọc quyển sách này khi nghe lời một bài hát: "sao anh không bế em ra khỏi cô đơn...". Ở mỗi trang truyện là một sự cô đơn đến khốn cùng. Từng mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông cuốn theo nỗi buồn. Hình ảnh một chiếc kéo toan cắt một lọn tóc, một con đóm đêm bay trong màn tối, một chiếc rèm cửa phủ nhập lên che mặt - mũi - người, một con đường dài không đích đến... lặp đi lặp lại day đi day lại nỗi buồn đó. Đọc quyển manga này như ôn lại những năm tháng buồn tẻ của tuổi trẻ...
Profile Image for Thuy Phan (Đại tá Cá Vàng).
48 reviews26 followers
February 8, 2017
Mình đọc truyện này lần đầu là qua bản dịch của anh Phúc Thịnh của nhóm Petite và được anh phụ giúp bản dịch cho 1 truyện nhỏ cho nhóm dịch của mình. Sau đó mình học tiếng Nhật rồi tự đọc luôn :))
Rất mừng vì có ngày cầm lại kỷ niệm xưa trên tay, ta nói nó đã lắm
Mong mọi người ủng hộ truyện này cho Nhã Nam để NN ra nhiều kiểu sách thế này hơn nữa!

Profile Image for Lai Reading.
340 reviews573 followers
July 1, 2020
Họa ký ngàn năm là một tập hợp những câu chuyện nhỏ của Kyo (được đăng tải trên trang cá nhân từ năm 2004). Mỗi câu chuyện chỉ trên một trang giấy, rất kì lạ và rất ngộ. Có lúc chúng truyền tải một ý nghĩa nào đó, có lúc chỉ đơn giản là "tả thực" chủ đề ở khung tranh đầu tiên. Vậy nên dần dần mình đã thôi cố gắng tìm tòi ý nghĩa của những hình vẽ này.

Lúc tìm đọc review của cuốn này, mình tình cờ thấy bài viết của blog Vườn Heo (https://gerigiang.wordpress.com/). Ở đây viết từ những năm 2006, những bài đăng tải trên trang của Kyo đã bắt đầu chú trọng đến những khoảnh khắc của một nam sinh và nữ sinh trung học. Vậy nên trong sách này câu chuyện có lúc là của 1 người, có lúc lại của cả 2. Nhưng mình rất thắc mắc những khoảnh khắc bên nhau của cặp đôi ấy là thực, hay chỉ là thế giới tưởng tượng của họ chạm đến nhau? (như My Pure Planet ấy).

Điều mình thích nhất trong truyện tranh này là gam màu nhạt (xanh dương của trời và biển, xanh lá của cánh đồng, ánh cam của vệt nắng...), cùng những chuyển động rất nhẹ nhàng (làn gió thổi, cánh hoa rơi, tay nắm tay ấm áp...)

Và những câu chuyện trong này, rất nhẹ nhàng, nhưng ngập tràn cảm xúc, lại có nét man mác buồn theo một cái cách mà mình không thể gọi tên.
Profile Image for notsoweirdbutverydumb.
120 reviews14 followers
December 1, 2020
i read this for so long ago and now come back to write out something *chuckle* i feel like those feelings are like wine.
how can you tell a story without telling a story? guess it would be impossible if you do it in a normal way, normal technique, with, words.
so, what’s about words? we use words everyday, it’s convenient, it’s quick and so easy to use. but ask yourself again, are words that “essential”?
words are useful and necessary, but, no, they’re not essential.
you can describe your feelings with words, but just imagine words as a boat, a ship, or any transport you would like, when your feeling overflows, a ship would sink, and words can’t find their way to reach their destination.
i just have this thought, words are not actually used to DESCRIBE feelings, it’s us using words to EXPLAIN how we feel.
this book has no words, so it’s like a blank space, what we have here are just captured moments, those drawings scribble in our head, dancing, telling us, use your imagination, think, feel us, that’s how the story begins..
Displaying 1 - 11 of 11 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.