Đọc cuốn sách này giống như thả mình rơi vào một dòng sông, êm đềm, không sóng dữ nhưng bất tận với một sức mạnh vùi lấp hung hãn mà trầm tĩnh lạ lùng.
Mình vẫn luôn ngưỡng mộ những người viết có khả năng dùng văn phong điêu luyện đủ dể biến nó thành một phần nội dung của câu chuyện. Lối hành văn ưa chuộng phép lặp, từ lặp câu chữ đến lặp tình tiết của Trường An thực dễ làm người đọc mệt mỏi, nhất là khi chúng được kết hợp với lối cố tình sử dụng dấu phẩy và dấu chấm thường xuyên đến mức gây cảm giác rời rạc, lỏng lẻo. Vì vậy, đọc tiểu thuyết này, người ta có thể bị say sóng. Và đó lại chính là những gì câu chuyện đã kể. Đời người như sông, như biển. Người ta không chỉ đọc hiểu mà còn có thể thấu cảm.
Mình nghĩ rằng, chẳng nhất thiết đây là tiểu thuyết tái dựng bốn triều vua Nguyễn. Cũng như Trường An đã không dùng tên để gọi hầu hết các nhân vật của mình. Tên tuổi có thể lưu lại nơi sử sách nhưng con người, với toàn vẹn nghĩa của nó, đều mất đi. Cho nên đây chỉ là câu chuyện về những con người, trong một thế giới huyễn hoặc được xây dựng nên từ một trường liên tưởng nửa quen nửa lạ. Đất nước phương Đông ấy, các vị hoàng đế hoàng tử công chúa tướng quân ấy, toà thành con sông kênh đào vùng đất ấy... chúng ta tưởng như biết mà hoá ra không.
Hoá ra, lịch sử không lưu giữ như người ta vẫn tưởng, lịch sử vùi chôn.
----
Mình thường chia sách ra làm bốn loại: dễ đọc dễ hiểu, dễ đọc khó hiểu, khó đọc khó hiểu, khó đọc dễ hiểu. Cuốn sách này thuộc loại thứ tư.
400 trang đọc xong trong vòng một ngày, thi thoảng phải ngừng lại để ăn uống, chat chit, chơi game, thậm chí... đọc sách khác. Cuốn sách này quả thực như một dòng sông, dưới lớp sóng dịu dàng là sức nước vạt đất, một khi đã ngập mặt vào là lúc sau liền thấy ngộp. Có thể do tuổi già sức yếu nhưng nói chung là khó đọc nên chẳng có gì lạ khi đọc review toàn thấy bị nói là sách viết lủng củng~ :3