"Nếu bảo trong lòng có biết không thì trong lòng mọi người, ai chẳng có cái cân, nhưng cân của ông lại không có khác nên ông không so đo"
#Âm_dương_bát_quái #PhùngKíTài #Taodanbook #Sách_Tao_Đàn #29Apr_02May #y2020
Quả thực, so với Roi thần và Gót sen ba tấc, Âm dương bát quái không hề dễ đọc chút nào. Vẫn những câu chuyện ở vệ Thiên Tân trong thời buổi nhập nhằng giữa Tây - Tàu, giữa cũ - mới, hiện đại hay truyền thống, nhưng Âm dương bát quái là bức tranh toàn cảnh hơn hẳn so với Roi thần và Gót sen ba tấc. Nếu như Roi thần chỉ gói gọn trong bím tóc của người đàn ông từ thời vó ngựa nhà Thanh in lên mảnh đất Trung Hoa cho đến khi những người Tây mũi lõ mắt xanh tóc vàng mang theo nền văn hóa khác lạ vào; Gót sen ba tấc là câu chuyện về bàn chân bó của người phụ nữ Trung Hoa, câu chuyện không biết bắt nguồn từ thời nào, cũng kết thúc khi những người phụ nữ Tây phương với bàn chân to bè mạnh mẽ chạy nhảy; ở Âm dương bát quái, dường như phương Tây dù có xuất hiện vẫn nằm ngoài bức tường văn hóa Trung Hoa.
Thường thì, chân lý là ánh sáng, mỗi dân tộc, mỗi nền văn hóa lại có cách tìm đến ánh sáng khác nhau. Với Trung Hoa đấy là có trời thì có đất, có sinh thì có tử, có âm phải có dương. Nhưng giữa buổi giao thời văn hóa Đông - Tây, tốt - xấu đôi khi lại không phân định được, hoặc "điều thấy được chỉ có hạn, điều không thấy hết mới vô bờ", thành ra kẻ có tài thì ẩn dật, người bất tài lại được tung hô. Nhưng kẻ có tài mà ẩn dật cũng đã tiềm ẩn cái không hay, tựa như vòng tròn âm dương, tựa như sợi dây tết bao giờ cũng có 2 sợi: tốt - xấu đều nằm trong cũng 1 con người. Để phần âm lấn quá thì thành không nên, dương thịnh quá cũng dễ khiến người ta lơi là phát triển bản thân.
Âm dương bát quái quả thực, không hề dễ hiểu chút nào. Cái không dễ hiểu không phải ở nội dung, mà nằm ở những dụng ý còn ẩn lại phía sau câu chuyện của gia tộc nhà họ Hoàng, ẩn sau những thầy thuốc Ba Sa - Vương Thập Nhị, Mắt Xanh - Thầy Long, Thiết Chùy Bát Ca - Nhạ Nhạ... Cho đến tận trang cuối, mình vẫn không đủ để hiểu Bát Ca tốt hay xâu, Nhạ Nhạ ngây ngô thật hay là "cán cân không có khấc" thật.
Cuốn thứ 3 của Phùng Kí Tài mình đọc, lại là cuốn khiến mình đăm chiêu nhiều nhất, may thay, tác giả cũng đã nói, cuốn này không dễ đọc, không thể đọc một lần đã hiểu hết. Thôi thì cũng gọi là may mắn vì nền văn hóa tương đồng, về tính thích những gì huyền học mà cũng đủ để hiểu được 3 phần nổi của cuốn sách về tốt - tốt hơn, về ranh giới giữa âm - dương và câu nói "Người đã không có ngộ tính mà chỉ dùng óc không thôi thì cũng chẳng ăn thua" như để tự răn đe bản thân vậy.