Lần đầu tiên đọc một tác phẩm kịch, với chương, hồi, với các tuyến nhân vật, mở màn, kết màn, các điệu bộ, trạng thái diễn tả trên sân khẩu. Thấy cũng khá thú vị!
Cao Hành Kiện là một tác giả người Trung Quốc, người đã từng dành giải Nobel văn học, nên chắc chắn các tác phẩm của ông có độ "nặng" về triết lý nhất định rồi. Với cả mình cảm thấy vào giai đoạn trước, trí thức Trung Quốc trăn trở, suy nghĩ rất nhiều ý. Đọc Lỗ Tấn cũng thấy vậy, nhiều khi mình cảm thấy mệt mỏi khi đọc những tác phẩm của các tác gia này. Nó nặng chính trị, nặng tính thời sự, thời cuộc, nhiều trăn trở, suy tư, nhiều tầng ý nghĩa, đan xen. Chỉ từ những điều rất nhỏ họ có thể khái quát cho một kiếp người.
Trong tác phẩm này cũng vậy. Một nhóm người thuộc nhiều ngành nghề, lĩnh vực, giai cấp, địa vị, tuổi tác, giới tính và hoàn cảnh xã hội khác nhau, cùng nhau đợi một chuyến xe bus để đi vào thành phố. Họ chờ mãi, chờ mãi, nhưng chuyến xe cứ bỏ bến, vùn vụt lao qua trước mặt họ. Để rồi cuối cùng họ phát hiện ra rằng, trên xe chỉ chở toàn người ngoại quốc, nhưng đây đâu phải là xứ ngoại quốc đâu, sao lại có sự bất công đến vậy? Dựng điểm bus, nhưng xe lại không đỗ.
Nhưng vấn đề là không ai bỏ về, trừ Người trầm mặc (người này bỏ đi từ ngay đầu tác phẩm rồi). Còn lại ai cũng suy nghĩ: nhỡ mình bỏ đi rồi xe đến thì sao, nhỡ đâu xe sắp đến, dựng điểm bus thì kiểu gì xe cũng sẽ đỗ, đã đợi đến lúc này rồi chả nhẽ lại bỏ cuộc. Và nhiều lý do khác nữa để ai cũng nán lại đợi chuyến xe sẽ không bao giờ đến.
Nó cũng giống như cuộc đời con người. Đôi khi ta cứ mãi lần lữa đợi chờ những điều sẽ không bao giờ đến để đến cuối cùng biết bao cơ h ội, thời gian đã trôi qua, không thể lấy lại được. Ta chần chừ, không quyết tâm để rồi ta dằn vặt, hối hận, tự trách mình, nhưng rồi ta vẫn làm thế, vẫn nuối tiếc không nguôi. Nhiều khi ta không lỡ từ bỏ những điều vô vọng để rồi ta loay hoay với cuộc đời, tiến thoái lưỡng nan.
Chẽ ngọn vấn đề từ câu chuyện chờ xe bus, phải chăng ý tác giả muốn gửi gắm dụng ý đời người phải trải qua rất nhiều những dấu mốc buộc ta phải đưa ra những quyết định, cũng giống như những chặng xe bus để ta dừng nghỉ, đợi chờ, hy vọng, hoặc có thể để suy nghĩ, chiêm nghiệm rồi đưa ra những sự lựa chọn cho những chặng đường tiếp theo.
Nhưng chí ít là ở đây dù vô vọng thì các nhân vật đều có đích đến để chờ đợi, đó chính là việc lên thành phố, có người lên để đánh một ván cờ với nhà vô địch quốc gia, người lên gặp người yêu, chồng, con, người lên tìm kiếm công việc mới, mà cũng có thể chỉ là lên ăn một bữa cơm với đối tác, ăn một que kem, đi trên những con phố trên thành thị để xem nó khác vùng thôn quê ta như thế nào mà người đời thèm khát. Dù là gì thì chí ít họ đều có mục đích để hướng tới, chỉ là cách thức họ lựa chọn để với đến mục đích đó mà thôi. Mọi người chờ đợi vì họ luôn có điều gì đó để mong đợi.