Thị trấn mèo dưới nét vẽ của nữ tác giả Nekomaki hiện lên thật xinh xẻo, đáng yêu. Tập sách 4 quyền bao gồm những mẩu chuyện nhẹ nhàng đưa độc giả vào thế giới bình yên, đẹp đẽ , trong trẻo. Nét vẽ của tác giả đơn giản mà diễn tả được bao nhiêu thứ một cách rất sinh động. Mặc dù là truyện tranh nhưng diễn biến truyện cứ như một bộ phim , hiện tại, quá khứ đan xen nhờ vậy mà cuộc sống của những ông, bà cụ già cùng những chú mèo nơi đây hiện lên một cách đầy đủ và phong phú nhất, tình làng nghĩa xóm của họ thật đáng mơ ước. Kéo dài 4 quyền như vậy mình thấy là vừa đẹp bởi cách kể chuyện tuy vui vẻ, trong sáng nhưng cũng chỉ dừng lại ở sự nhẹ nhàng, nữ tính, rất dịu dàng, dễ chịu.
Có một Thị trấn mèo thật bình yên trong những trang sách...
Có những câu chuyện thật đơn giản, thật đời thường, nhưng lại để lại trong tâm trí người đọc một cảm xúc thật lạ. Nó đọng lại trong họ một thời gian thật dài, ngay cả sau khi đã gấp sách lại. Mình không rõ tên gọi của thứ cảm xúc ấy là gì. Mình chỉ có thể nói rằng, nếu ai đó hỏi mình làm gì trong những lúc cô đơn, buồn chán hoặc cần một chút niềm tin; thì mình sẽ trả lời ngay là mình chui vào cái góc này và đọc Thị trấn mèo.
Thị trấn mèo là một bộ truyện tranh của Nekomaki (Ms Work), kể về cuộc sống bình dị của chú mèo Tama bên cạnh ông lão Daikichi góa vợ. Bên cạnh họ là những người bạn, những ông bà hàng xóm và cư dân tốt bụng ở đảo. Từng trang sách như từng trang ký ức được tô vẽ bằng màu sắc giản dị mà tươi vui. Câu chuyện mình thích nhất có lẽ là chương về cuộc gặp gỡ giữa mèo Tama và ông bà Daikichi. Các câu chuyện được phân theo bốn mùa - Xuân, Hạ, Thu, Đông, và lồng ghép vào đó là nét văn hóa Nhật Bản, đặc biệt là ẩm thực. Tác giả đã vẽ ra các món ăn theo mùa, và từng bước thực hiện chúng. Nhờ đọc truyện mà mình biết thêm kha khá thứ hay ho về văn hóa Nhật đấy!
Nhưng điều mình thích nhất về Thị trấn mèo chính là cái cách nó khơi gợi cảm xúc trong mình. Các tập truyện đều tràn đầy tình yêu thương, giữa vật và người, giữa người với người, và cả thiên nhiên nữa. Cái cách mà các nhân vật yêu thương, chia sẻ cùng nhau, cùng những con mèo thật sự rất đẹp. Thị trấn mèo như một thiên đường bí mật nhỏ bé của mình, để mình tưởng tượng rằng mình là một cư dân ở đó mỗi khi đời thực đem đến cho mình chuyện gì đó không vui. Đối với mình, Thị trấn mèo với Tama, ông Daikichi, bà Yoshie, ông Iwao, và những người khác đều rất thật. Và vì mình không được phép nuôi thú cưng trong nhà, mình nghĩ rằng đâu đó ở Thị trấn mèo kia có một con mèo đang đợi mình tới. Nghe có vẻ kì quặc quá phải không? Nhưng chính suy nghĩ này đã luôn khiến tâm trạng mình phấn chấn lên rất nhiều. Đó là lý do cho câu trả lời của mình ở ngay đầu bài review này. Nếu bạn đã có trong tay bộ truyện, sao không cùng mình dành một chút thời gian trong một tối Chủ nhật như hôm nay để tưởng tượng về một Thị trấn mèo có bản thân trong đó nào? Còn nếu bạn chưa có truyện, nhanh nhanh tìm mua đi nhé, vì một sự cute dạo dào trong hình đây nè :)))))
Vẫn dễ thương, nhẹ nhàng và tinh tế. Tập 2 có biến cố là ông Daikichi bị lên cơn đau tim, may nhờ có anh bưu tá ghé kịp thời. Vậy nhưng ông vẫn từ chối anh con trai dù ảnh tha thiết năn nỉ ông lên Tokyo sống cùng. Đúng cái chất độc lập của người già, không muốn phiền đến cuộc sống của con cái. Rất đời, rất thật. Mỗi ngày trôi qua cùng với Tama chan ở vùng biển quê là đã đủ đầy với một ông lão.
Tập này có thể nói là về Bà. Bốn mùa đều có Bà trong câu chuyện. Mùa xuân có 'Sổ tay nấu ăn của bà', mùa hạ có 'Bà về', mùa thu có 'Huy chương vàng', và mùa đông có 'Tâm đi bụi'. Nhưng bà không còn nữa. Còn mỗi ông và Tama. Trong cơn say ngủ của Tama sau chuyến đi bụi, ông thỏ thẻ "Hứa với tao nhé. Dù ngày đó có đến cũng không được trốn đi một mình nghe chưa. Phải ở bên nhau đến tận phút cuối cùng nhé. Hai ta là đồng chí cơ mà!"
So với cuốn thứ nhất, mình thích các câu chuyện của cả 4 mùa trong cuốn này một cách rất đều nhau. Một khắc đọc sách thôi, mình bỗng nhiên lại cảm nhận hơi thở chuyển đổi của thời đại, qua sự hồi tưởng, trò chuyện của những nhân vật trong sách. Cuốn hai có cái gì đó rất nhân văn, rất hay, rất dễ mến mà mình cũng không biết tả thế nào. Đối với mình, Thị Trấn Mèo Tập 2 thực sự hoàn thiện.
Đánh giá: ★★★★★
________________________
🍡 Review sau awakening phase:
Tiếp nối câu chuyện ở tập 1, cuộc sống của 2 ông cháu Daikichi và mèo Tama vẫn diễn ra, biến chuyển theo 4 mùa xuân, hạ, thu, đông. Cháu ông kết hôn, mèo bỏ đi... Câu chuyện hiện tại cứ tiếp nối đan xen những câu chuyện quá khứ: thời ông hẹn hò bà và cầu hôn b��, rồi chuyện ông lần đầu xem tivi,... nhiều lắm.
Mấy mẩu chuyện vẫn dễ thương, dễ đọc. Nhưng so với tập 1 thì mình thích tập 1 hơn. Các truyện mình đặc biệt thích ở tập 2 gồm: - Xuân, chương 1, trang 9: Thị trấn sống cùng mèo - Xuân, chương 3, trang 29: Sổ tay nấu ăn của bà
Đó. Có 16 chương thì thích nhất 2 chương trên. Vài chương như: Hạ - Kí ức Showa (trang 51) và Hạ - Bác mèo (trang 61) cũng khá là hay. Còn lại đọc được.