Guo Jingming (Chinese: 郭敬明; Pinyin: Guo Jing Ming) born on June 6, 1983 is a Chinese YA writer. In addition to being an author and businessperson, Guo is also a teen pop idol and popular celebrity figure. On the other hand, Guo is a polarizing figure. In 2007, he was voted on Tianya.com, one of the country’s biggest online forums, as China’s "most hated male celebrity" for the third year in a row. Yet three of his four novels have sold over a million copies each, and by 2007, he was one of the best selling authors in China. Guo Jingming is the president of Ke Ai Entertainment Company, which was established in 2004 by himself. Ke Ai mainly produces teen magazines such as “Top Novel” and “Island". In 2008, Guo Jingming signed a contract with Tian Yu Entertainment Company. Soon after, Guo was hired by Changjiang Publishing House in 2009 as a vice editor. Guo Jingming was the youngest member in China’s Writers Association when he was just 23 years old. Guo is also an occasional screenwriter.
He is also known as Quách Kính Minh among Vietnamese fans.
Có cảm giác khi Lập Hạ rời đi, khi Chi Ngang bị phát hiện, khi Tiểu Tư phát hành tập tranh đứng dưới gốc rã hương, lúc ấy mùa hạ đã qua rồi. Thanh xuân nếu chỉ chứa những điều ngây thơ tốt đẹp, những chiều đầy nắng hay những cơn mưa, chắc gì ngta đã nhớ về thanh xuân nhiều như thế! Câu chuyện có kết thúc như bao mối tình thanh xuân đương thời, lắm hối tiếc. Mặc dù cảm giác không được trọn vẹn, không được thoả mãn, cảm giác thổn thức như đợt đọc Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, nhưng chung quy thì vẫn khá ổn. T còn chưa đi được hết một nửa cuộc đời, vẫn đang trong cái thời mà ngta gọi là thanh xuân. Nhưng câu chuyện của tớ cũng ngang trái chẳng kém. Chưa đi hết thanh xuân đã mãi hồi tưởng thương nhớ thanh xuân. Buồn nhỉ!! Nhưng các cậu ạ, chúng ta đã đi qua quãng thời gian đẹp đẽ kia, bởi vì gốc rã hương xịn xắn kia vẫn còn đó, bởi vì những kỉ niệm của chúng ta vẫn còn chưa đóng bụi thời gian, bởi vì chúng ta của hôm nay, vẫn còn có thể mỉm cười với cuộc đời mặc bao nhiêu vết xước trên người. Bởi vì thật nhiều, thật nhiều những thứ xinh xẻo đáng yêu của thanh xuân kia, hãy niệm tình mà bỏ qua cho những tổn thương mà nó lầm lỡ mang tới. Wide smile với cuộc đời! Cậu là người đáng yêu, là bản thể duy nhất trong vũ trụ, cậu tốt đẹp như vậy, tương lai sẽ nương tay với cậu thôi!!!!!!
This entire review has been hidden because of spoilers.
3.5/5 Hừm, trước khi đọc mình đã mong cuốn này sẽ là một câu chuyện vui tươi đáng yêu về những rung động thoáng qua tình yêu học trò, những áp lực thi cử và những tiếc nuối của tuổi trẻ. Nhưng không, mọi thứ phủ một màu buồn, giọng kể lặng lẽ, và cảm giác khắc nghiệt của cuộc sống thực hiện diện rất rõ trong từng trang viết. Đây lại là một cuốn sách về thanh xuân đầy kỉ niệm, vui buồn, đáng nhớ và đáng quên. Tiếc nuối, sai lầm, khoảng cách và cả những bồng bột giúp con người ta đau khổ và dần trưởng thành, vững vàng hơn. Có nhiều đoạn mình không đồng cảm với nhân vật, chỉ muốn ngừng đọc vì không hoà vào được câu chuyện chút nào cả. Nói chung thì cuốn này không tệ, nhưng không phải kiểu mình thích lắm. Mình vẫn thích kiểu truyện nhẹ nhàng vui vẻ, thanh xuân vườn trường hơn.
This is my second time reading this book after a few years. I found myself remembering some of the beautiful sentences that captivated me the first time. Guo Jingming really has a way with words!
This story spans over ten years and follows the lives of four high school friends. The first time I read it, I cried buckets. This time round, I managed to control myself (partly because I was in a bus) but the impact is still there. My advice is to arm yourself with tissues while reading it.
While reading the book, I started to wonder where are my classmates? How are they doing now? Wherever they are, I hope that they are happy.
Họ cùng nhau đi qua tán rã hương năm ấy, từng khóc, từng cười, từng bi ai,.. Nhưng đó chưa là gì cả, thanh xuân là một phần nhưng không là mãi mãi. " Lời kể tựa ảo ảnh trong nửa đầu câu chuyện thoạt trông thật dài dòng, nhưng thực ra đó là một cái bẫy do tôi tạo ra. Khi mọi người đều đang say giấc nồng trong giấc mơ ngày hè ấm áp nhưng dài đằng đẵng ấy, chỉ riêng tôi biết mùa đông tới sẽ có một trận tuyết lớn kéo dài mãi không dứt. Trong trận tuyết lạnh cóng ấy, mọi hơi ấm, mọi gốc rã hương, mọi cánh phượng vĩ, mọi chú chim, mọi yêu hận đều sẽ giã từ cuộc đời." - Quách Kính Minh.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Cũng hông biết viết review sao. Chỉ muốn hỏi tác giả có thù với thanh xuân hay sao mà đay nghiến nó dữ vậy. Đay nghiến bất chấp mọi thứ luôn á. Ừ thì biết thanh xuân là đau khổ, thanh xuân là bỏ lỡ đồ đó. Mà cái khổ đau, dang dở này nó kì lắm nha. Đọc xong thấy thương Đoạn Kiều nhất. Nằm không tự nhiên dính đạn chết ngang xương. Còn mấy nhân vật còn lại thì thôi khỏi bàn luôn đi, cho vào quên lãng, chôn theo ngôi mộ mà trên bia có khắc chữ “Hạ” luôn cho rồi. Chê nha 🙃