Jump to ratings and reviews
Rate this book

1945シリーズ #2

碧のかたみ

Rate this book
昭和十八年。
全盛を誇る南の要塞・ラバウル航空隊に着任した六郎は、喧嘩に明け暮れている戦闘機乗りの琴平恒に出会う。
問題児だが優秀なパイロットの恒と「夜間戦闘機・月光」でペアを組むことになった六郎は、行動を共にするうちに、故郷の家族を守りたいという彼の深い思いと純粋さを知り、恒に惹かれていく。
命の危険と隣り合わせの日々の中で、二人は互いを大切なペアとして愛しく思うように。
しかし、ラバウル航空隊にも敗戦の足音が近づきつつあった。

「天球儀の海」希の兄・恒と六郎の命を懸けた青春の日々。

271 pages, Paperback

First published January 1, 2012

13 people are currently reading
125 people want to read

About the author

尾上与一

32 books5 followers
尾上 与一(おがみ よいち)は、日本のボーイズラブ小説家。
2012年「二月病」(蒼竜社 Holly Novels)にてデビュー。
重苦しく切ないストーリー展開の作品が多く、中でも太平洋戦争を舞台にした“1945シリーズ”は高評価と絶大な人気を得ている。

Yoichi Ogami is Boys Love (BL) author of Japan.
First published work: 「二月病」2012.

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
29 (50%)
4 stars
18 (31%)
3 stars
9 (15%)
2 stars
1 (1%)
1 star
0 (0%)
Displaying 1 - 16 of 16 reviews
Profile Image for T O À N P H A N.
515 reviews795 followers
January 19, 2020
Sau nửa tháng chật vật drop lên drop xuống ba, bốn cuốn sách thì tui cũng đã quất xong cuốn đầu tiên của năm mới.

Tui thích câu chuyện này, thích cái cách họ thương yêu và bao bọc lẫn nhau trong khói lửa chiến tranh. Chiếc Gekko tan tành dưới biển sâu rồi sẽ lại nở bừng trên bầu trời đầy sao đen thẫm. Đôi khi trong hoạn nạn, người ta mới tìm thấy chân tình. Nhưng phải cùng nhau chèo chống qua cái hoạn nạn đó, thì chân tình mới hiện hữu thật sự.

Rồi tình yêu sẽ luôn vẹn lành, mặc bao xước xát của thời cuộc.
Profile Image for Iry.
18 reviews2 followers
March 29, 2020
[CÓ SPOIL RẤT NHIỀU]
Đây là lần đầu mình đọc BL Nhật truyện chữ, trước giờ chỉ xem yaoi manga thôi. Lần đầu vớ được quyển này, may ghê gớm, truyện dễ thương thiệt sự luôn á *chấm nước mắt

Trước nói 1 chút về tình huống truyện. Truyện lấy bối cảnh những năm thế chiến thứ 2, đứng từ góc nhìn từ phía những người lính Nhật. Trước giờ mình đọc nhiều truyện bối cảnh chiến tranh rồi nên hiểu được một điều, thật ra với những người lính ngày ngày ra trận tắm máu, đầu treo thắt lưng, nhìn có vẻ tàn bạo nhưng thật ra về cơ bản, họ cũng chỉ là những thanh đao chịu sự chỉ huy của "người cầm đao" và cả lý tưởng của riêng họ mà thôi. Nên khi đọc truyện, mình cũng chỉ muốn chú ý tới tính cách, tình cảm và lý tưởng của Wataru và Rokuro thôi, còn về quân đội Nhật hay quân Đồng Minh, đều không quan trọng với mình.

Ôi, Rokuro và Wataru đúng là 1 cặp tuyệt phối. Rokuro thì bình tĩnh ôn hoà hơn, còn Wataru thì thẳng thắn bộc trực, nhưng cũng vô cũng ngây thơ và đáng yêu.
Mình thích cái cách Wataru lao vào đánh nhau với bất kỳ tên nào khiêu khích, dù đó là 1 cách giải quyết dở tệ, nhưng đó cũng chính là bản tính của cậu ấy. Thích cực kỳ phương thức ở chung của Rokuro và Wataru, thích cái cách Wataru khiến Rokuro bị phạt chung (đọc đoạn này buồn cười ghê, đồ lém lỉnh), cách Wataru lườm rồi bày bản mặt khó ở với Rokuro với lý do không thích người cao lớn, nhưng trong lòng lại nhận định anh chính là 1 cặp với mình, thích ánh mắt như chứa cả bầu trời sao của Wataru khi nhận được chiếc Gekko, thích cách thể hiện tình cảm của cậu với đứa em út Yuki, thích việc cậu khóc hết nước mắt khi cái tên luôn gây hấn với mình hi sinh, và cảm phục trước tinh thân dù nắm chắc cái chết, nhưng vẫn muốn ở lại bảo vệ phòng tuyến cuối cùng, thích tình yêu của cậu đối với máy bay đến mức muốn chôn cùng nó nơi bầu trời xanh thẳm. Thích tất cả mọi thứ ở Wataru, và dĩ nhiên cũng rất thích tình yêu giữa cậu và anh chàng Rokuro.
Rokuro cũng thế, tình cảm mà Rokuro dành cho Wataru đẹp rực rỡ như pháo hoa, bao lao như bầu trời vậy. Anh luôn chăm chút để ý cho Wataru đến mức có luôn biệt danh "gà mái mẹ" :v, muốn cùng cậu sánh vai chiến đấu, luôn bên nhau như đôi cò trắng trên ngọn cây, muốn cho cậu xem pháo hoa đẹp nhất mà anh làm được, thậm chí nếu Wataru chết thì anh cũng muốn được chết cùng cậu, chỉ cần là ở bên nhau. Tình cảm của Rokuro và Wataru, là sự kết hợp của cả tình yêu và tình đồng đội.

Mình thích chết đi được cảnh lúc Wataru hôn mê, Rokuro ôm chặt lấy cậu, quân y bảo thả cậu xuống sàn, anh cả 2 lần đều "Vâng" nhưng cơ thể lại không kềm được mà càng siết chặt cậu hơn. Hay là cảnh Wataru thấy anh khóc, lại ngây thơ rối rắm mà hỏi "Sao anh khóc? Nhớ thương quê nhà à?" rồi nhận được lời tỏ tình từ Rokuro "Thương cậu ấy, đồ ngốc" , "Cậu là số một trong lòng tôi", aaaaa dễ thương chết người luôn ấy.
Cảnh ân ái của 2 ông tướng này cũng buồn cười chết đi được, "Đau quá! Ông giết! Ông giết mày thật đấy! Mày nhớ kỹ cho ông!", "Xin lỗi Wataru, hay tôi dừng lại nhé?", " Nếu anh dừng lại, tôi sẽ dùng súng máy bay bắn chết anh", hahaha, thề là chưa bao giờ đọc cảnh thân mật mà buồn cười đến vậy.
Có một phân đoạn khiến mình rất xúc động, đó là Rokuro, anh chỉ muốn dừng cuộc chiến này, nhưng không thể. Anh không muốn dùng thuốc súng để giết người mà chỉ muốn dùng nó tạo ra những đoá hoa đẹp nhất nở rộ trong trời đêm cho Wataru. Anh biết Wataru yêu máy bay, anh chỉ muốn cậu được tự do bay lượn trên bầu trời để ngắm sao ngắm mây, chứ không phải là dùng nó như vũ khí. Đoạn này xót thật sự.
Đoạn gần cuối ấy, mới thấy rõ sự tàn khốc của chiến tranh như thế nào, không tiếp tế, không lương thực, không nhiên liệu, thậm chí là lính thuộc không quân nhưng lại không còn máy bay, Wataru và Rokuro là những người kỳ cựu, là "cặp đôi vàng" nhưng cũng chỉ có thể chiến đấu bằng 1 chiếc máy bay chấp vá sứt sẹo từ những thứ vớt được trên biển. Nhưng dù thế, trong họ vẫn là lòng yêu nước không gì ngăn được, ""Dù thế nào, tôi vẫn muốn bảo vệ...", bảo vệ quê hương không còn trở về được, bảo vệ tương lai họ chẳng thể hình dung, có thể coi đây là một nguyện vọng phi thực, vì dẫu có thành công thì ở đó cũng không có chỗ của họ."

Mình cứ đinh ninh là Sad Ending, cả 2 cùng hi sinh cơ, nhưng cái kết hay thật ấy, câu nói "Vì nơi đây không phải chiến trường" của anh lính Mỹ làm mình nhớ mãi cơ, yêu anh~

Tóm lại là, truyện rất dễ thương, lại chân thật. Hình tượng nhân vật đúng gu mình luôn, tình tiết hợp lý, có nhiều câu nói ấn tượng. Mình đánh giá 5 sao, perfect.


Profile Image for Chai.
130 reviews25 followers
May 31, 2018
This is the 2nd volume of the 1945 series, out of seven volumes (so far?). Actually, vol 1-5 are the "main stories" and vol 6-7 are more like "sequels" to the main. Anyways, let's begin.

This book focuses on Yuki's (from vol 1, remember that cutie?) 19 year old brother, Kotohira Wataru (rank: FPO/c2), and his life fighting in the Pacific War from 1943-1945 in Rabaul. The pov though is told by the 21 year old Atsutani Rokurou (rank: FPO/c2 as well). He comes from a family that operates a firework business, and he was going to train to make fireworks so he can eventually take over his dad's business, But because of the war, the government banned recreational activities such as fireworks and instead, had the gunpowder used not for leisure but for making explosives. Rokurou decides to not continue training under his dad (who was teaching and making explosives), and instead, join the Flight Reserve Training Program. He didn't want to take part in making devices that would end up killing people (and yet you end up being a airman that killed people... ok, Rokurou, ok...). That was his MAIN reason to join the navy... other than the - let's be furreal - ain't gonna happen again in that time period with his socioeconomic status kinda opportunity to be an airman right from the civilian world without having to enlist as a sailor first thaaaanks to the flight program (plus planes are cool and it's like every kid's dream to fly a plane, imma right? Because science?). (((Plus, PSSH, the navy is way better than the army, I'm just say- UH HI ARMY PEOPLE, HOW ARE YOU, I TOTALLY WAS SAYING GREAT THINGS ABOUT YOU.......... actually, the marines is where it's at))).

What's special about Rokurou is that he specializes in both being a pilot AND being an observer, which is rare to do. The reason for him being trained in both is that, right before graduating from the entire frickin' 1-2 years worth of the pre-flight reserve training, he was diagnosed with appendicitis. EXCELLENT TIMING MY FRIEND. After surgery, he was forbidden to fly because the high altitudes would aggravate his wounds from healing. But no way they're going to let his butt chillax and do shit nothing. So he had no choice but to go into the actual flight program not as a pilot like he was supposed to, and as an observer.

The story starts out with him being transferred from Lae to Rabaul, and being called out separately by the 1st lit. colonel, Sawaguchi (Nessa and I dubbed him as "ship master" You'll see why... and you'll see why again next volume). Sawaguchi tells him that he is to be paired up with Wataru, who is nicknamed as the "the 5 consecutive stars" (look at the Virgo constellation, the 5 stars leads to Spica, the brightest star in the constellation and 16th brightest star in the night sky!), because he is one of the best darn tootin' pilot that can kick the Americans fighter pilots in the a r s e in a dogfight like it's nobody's business. However, a week before Rokurou's arrival, Wataru luckily managed to stay alive after getting directly hit by the enemy, but lost his Zero fighter as consequence. The Japanese navy have enough trouble supplying extra planes as it is, and so as an alternative, they assigned Wataru to ride the type 97 carrier attack bomber from an aircraft carrier. This involves Wataru being patient and having to wait for the right time to drop the bomb into the enemy ship's deck, which is so not something Wataru wants to do.

The thing about Wataru is that he is the most disliked person in his squadron, has a notorious reputation all over the entire base, and he is literally bullied by everyone (and the people not bullying him are placing bets to see who will win in the fight LOL). He's only 19 years old, but he's a star pilot. Everyone from the mainland to the bases throughout the Pacific knows about his skills. The pilots placed in Rabaul are talented themselves as it is, and they all strive to gain the glory and recognition of their country. But they're highly jealous of what they think is this little punk 19 year old probably a year or two fresh out from flight school taking their spotlight. They steal his personal belongs, write graffiti on his helmet, cut holes in his water sack, insult him, physically hurt him, etc. however, Wataru may be a small guy, but he doesn't take shit from ANYONE. If you insult him, he'll insult you right back. If you steal his shit, he'll steal something from you. If you hit him, he'll smack you upside the head and punch you in the stomach ten times as hard. He doesn't care if it's a fight between him vs 5 other people, he'll gladly take anyone on. The officers are tired of this bullshit, this constant fighting, and apart from punishing them (the fighters, and the bystanders that just stand there and watch the fight - hey ya'll should've done something, don't be looking at any one like that) by making them do an insane amount of push-up exercises ("dive bombing"!) so much that they end up missing meal time - they don't do much else to stop the clash between Wataru and the other guys.

Rokurou's first encounter with Wataru was when he was caught up in one of these fights, and even though he tried to stop it, Wataru playfully snitched on him as being a "bystander" and thus was pulled into doing the same punishment as everyone else. Aside from that, Eokurou didn't really have that much of an interaction with Wataru (who pretty much keeps to himself) until they became an official pair by the 1st lit. colonel (ship master!!).

They are to fly Nakajima's first production of a land-based and night fighter plane (J1N1), called the Gekkou (model 11) by the Japanese, and Irving by the Americans. Wataru is to sit in the front as the pilot, and Rokurou in the back as the observer. (THE INSIDE OF THE GEKKOU IS SURREAL, LOOK IT UP, ONLY SURVIVING GEKKOU IS IN VIRGINIA, RESTORED AND IN DISPLAY, GUYS!!) Rokurou is basically the only guy for the job because no one else is willing to pair up with Wataru since the "lil punk kid" would be seated in front of them, and hell, no one wants to be near him anyways (afraid to be butt hurt, let's be furreal). By day, the pair would scout around in the air for clues about the enemies position and arsenal, and by night, attack. The Gekkou is pretty vast and can act as a bomber, recon, and night fighter plane - even though it was originally designed to be a recon plane.

So that's basically the background of the story. There's a lot of things that goes on here that makes me highly attached to Rokurou and Wataru, especially Wataru. Wataru comes off as cold and harsh and a person of solitude, but that's his defense mechanism kicking in (can you blame him?). Rokurou becomes very surprised by how quickly wataru can warm up to someone, and how honest he really is. Wataru is energetic, passionate about his family, loves airplanes and treats these inanimate objects as if they are human beings. He has an intense brother complex towards his little brother, Yuki, and is basically killing himself in order to assure that the war will be over before Yuki graduates from the flight program and becomes a fighter pilot like him. Whereas Rokurou has this very slight hope of returning back home alive, Wataru believes he will die right there in the sky. And he's okay with that, so long as his family isn't harmed by the Americans (...B-29, possible mainland invasion, etc).

I like how there wasn't a rush to romance in this book. It was a slow, gradual process of going from being comrades in war to good friends (the bond between pairs, sob) to eventually, lovers. I appreciated the buildup. and I liked how sex wasn't glorified with these two, but was awkward, painful, and realistic.

Towards October 1943 and onwards, when the Americans started to pulverize the Japanese in Rabaul by constantly bombing their airfields and planes so they can't take off, and well, all of the things in the vicinity (interesting fact: the Americans never invaded Rabaul by ground, they destroyed the Japanese base only by air!). They bombed the transport ships so food and medical supplies can't be delivered. By the end, these airman, with barely any OPERATIONAL planes to fight back, walk around fatigued, hungry, and hopeless, questioning what's the point of even continuing on fighting if the end looks so bleak. The Japanese military forgot about Rabaul long ago, using their energy and very, very limited resources to prevent invasion of the Philippines and Okinawa. Rabaul was a thing of the past, now they have to focus their energy on islands closer to the mainland. BUT despite these circumstances, there are those that remain steadfast and ambitious, still holding on to the hope that, FROM RABAUL, they can STILL prevent the Americans from flying their B-29 to their homeland. As the relationship between Rokurou and Wataru becomes stronger and stronger, it was heart-wrenching reading about them getting hurt, barely staying alive, wishing and hoping to go back home, but knowing in their heart of hearts that they will die in the same way as their fellow airmen. They have dreams, they have families, they want to continue living and living together, but as they reach their final battle, all they can do is accept their fate with their heads up high, with that Japanese spirit, with infinite love for their family and country, and with no regrets...

After all, in the end, in the very end, all they have is each other, the sky, and the ocean below them.

I'm not going to say anything about the ending. just know, I cried. Like a blubbering, crying biatch. Mama was like, what.... the....? I think it's mainly because I became so attached to these two characters and that I've suffered along with them throughout the entire thing, that once it came to the end, it was just too much, I couldn't handle it anymore.

It was. Lord have mercy.

Anyways:

I LOVE THIS VOLUME.
I LOVE OGAMI-SENSEI.
I LOVE GEKKOU PAIR AND I HOPE YOU LOVE THEM AS MUCH AS I DO!

Until volume 3!
---------------
Update 2/18/2018: Ok, so I've been re-reading this off and on, reflecting on what these boys had to go through as they give up their dreams, their friends, the family, their home, and even their life. Where a tomorrow is no longer something they can comprehend. All they have is the "now", but even that has a limit, but for how long, no one knows. Every time I pick this up and read a scene, the emotions that comes out of me are just as intense as the first time I read it. And even though I'm reading the same book, with the words unchanged, I feel as if I'm learning something new with every read. These boys have no regrets fighting. But the sadness they feel about their inevitable "end", feeling that their youth and dreams were cut short - for what? What did they do to deserve this? And why them? A tomorrow is something that, no matter how much they try, is unimaginable. Because their own tomorrow might never come. It's hazy and obscure, as if looking through a frosted window and all you see is the whiteness in front of you. You want to look through, but you can't. As much as I enjoyed volume 1, it was this volume that made me fall in the love with the series, and it's one of my favorite books of all time for a reason. It's..... honestly quite the journey in my humblest of opinions.

If there's one thing I wished this book had (or series in general), it would definitely be more Wataru's povs. The other volumes switched back and forth between the pairs, but vol 2 is largely in Rokurou's pov. We have one small chapter in the end in Wataru's pov (which was amazing yet sad) but there were several scenes in this book that I would love to know what the heck was going on his head. Sigh. And dream I guess.
Profile Image for Yeon.
529 reviews154 followers
August 8, 2020
"Cậu quan trọng nhất, hơn cả máy bay, hơn cả chiến tranh."

Mùa hè năm đó, họ đã sống và chiến đấu để bảo vệ quê hương mình chẳng thể trở về cũng như tương lai mình chẳng thể hình dung.
Profile Image for Thuy.
148 reviews8 followers
March 3, 2021
Đây là một trong những tác phẩm đam mỹ mình cực kỳ yêu thích, và Wataru và Rokuro cũng là một trong những cặp đôi đẹp nhất mình từng đọc qua, bất kể là ngôn tình hay đam mỹ!

Kỷ niệm xanh có chủ đề là về tình yêu xuất phát từ tình đồng chí trong chiến tranh. Lời dịch rất hay. Tác giả am hiểu và mô tả khá chi tiết về các loại máy bay chiến đấu. Cách miêu tả cảm xúc của tác giả cực kỳ chân thật, dùng từ và cách so sánh cũng rất phong phú và dễ mường tượng.

Mình thích tình cảm hồn nhiên giữa Rokuro và Wataru. Cái cách họ yêu nhau, hòa vào nhau đến thật tự nhiên, lãng mạn và không chút vấn đục. Mình còn rất thích truyện ở chỗ không đề cập hay thái quá vấn đề đồng tình. Không có kì thị, không có bắt nạt vì đồng tính luyền ái, cũng không cần come-out.

Wataru là người có nhiều tính cánh mà mình thích và muốn hướng đến trong tương lai. Anh không sống nửa vời, anh yêu máy bay hết mình. Khi ở gần những chiếc máy bay chiến của mình, đôi mắt anh sáng lên như 1 đứa trẻ. Anh mất đi sự nóng nảy thường thấy của mình, và dồn hết sự tập trung vào chúng. Đa số chúng ta không thực sự yêu thích một cái gì mãnh liệt như Wataru, cũng không có khả năng và dũng khí để bỏ hết tất cả mà sống với đam mê của mình như anh ấy nên Wataru là 1 cảnh tưởng, 1 vì sao sáng mà Rokuro và cả chúng ta hâm mộ và muốn dõi theo. Mình hiểu vì sao Rokuro lại say mê Wataru đến như vậy. Wataru là chỗ dừng chân cho tâm hồn khô cằn vì chiến đấu của Rokuro, cũng là tấm gương phản chiếu điều Rokuro thực sự mong muốn trong cuộc sống, là sống với đam mê làm pháo hoa của mình.

Chiến tranh thật là tàn nhẫn. Càng về sau, mình càng cảm nhận được sự bất lực của Wataru và Rokuko trong cuộc chiến vô nghĩa đã cướp đi quá nhiều sinh mạng. Thậm chí cả tên bắt nạt đáng ghét là Saito cũng để lại trong lòng mình những phút lặng khi anh hy sinh trên tiền tuyến. Thật đáng tiếc khi nghĩ rằng Wataru và Saito cuối cùng cũng có thể bắt tay hòa nhau thì chiến tranh đã cướp đi một tình bạn khó khăn lắm mới có thể chớm nở. Rokuro và Wataru luôn nghĩ rằng chỉ cần sống thêm 1 ngày thôi là đủ. Dẫu ngày mai họ sẽ bỏ mạng, nhưng hôm nay họ vẫn muốn nắm tay người mình yêu, và nói với nhau về một ngày mai tươi sáng. Chiến tranh đã làm cho họ gần nhau hơn, và khát khao nhau hơn.

Đọc truyện thì mình lại nhớ đến 1 điều được học ở lớp sinh học. Đơn giản là sẽ có 2^23 x 2^23 khả năng 1 cặp bố mẹ tạo ra 1 con người, tức có nghĩa là 1/7.0368744e+13 khả năng họ sẽ lại tạo ra 1 người giống hệt với người con trước đó, chưa tính đến các vấn đề biến đổi gen hay ảnh hưởng của môi trường. Nói nôm na cho dễ hiểu thì mỗi cá nhân là duy nhất, và sẽ không bao giờ-Không bao giờ có thể gặp lại 1 ai đó “thứ 2”. Việc ta gặp được 1 người ta thật sự hòa hợp, 1 người yêu ta và ta cũng yêu họ là 1 phép màu, 1 điều phước lành mà không phải ai cũng may mắn có được, như Rokuro và Wataru. Chính vì vậy, ai may mắn đã gặp được tri kỉ của mình thì hãy thấu hiểu và yêu quý họ, và tận hưởng thời gian bên họ vì đó là 1 nhân duyên tuyệt vời đáng được trân trọng.

Cảm ơn bạn đã đọc ٩(◕‿◕。)۶ Hãy ghé thăm trang của mình để đọc thêm nhiều review khác
https://mimihouse911545484.wordpress....
( ´ ▽ ` ).。o♡
Profile Image for gseloctol.
13 reviews
December 7, 2023
tớ thức tới 4h sáng để đọc nốt 200 trang còn lại của quyển này 😭
Profile Image for Phung Ngoc Nhu.
145 reviews5 followers
August 19, 2022
Một tình yêu nở rộ trong chiến tranh tàn khốc. Cái cách mà Rokuro và Wataru tin tưởng nhau thật sự làm mình ngưỡng mộ, thử hỏi có bao nhiêu người đủ can đảm giao cả mạng sống của mình cho người khác chứ.

Bầu trời, mặt biển và cả tình yêu của họ đều xanh biếc. Sợi dây gắn bó vô hình nhưng bền chặt hơn bất cứ thứ gì. "Tôi đã tìm được số một của mình rồi". Trong cơn mưa chiến tranh đó, cả hai đều ướt sũng, đều mang trên mình những vết thương không thể lành. Dù vậy thật may mắn khi họ đã tìm được nhau, sự hiện diện chữa lành cho đối phương.

Tác giả thật sự nhân đạo cho nhân vật của bản thân quá. Thật mừng vì lần ra trận cuối cùng đó họ không hi sinh, không từ bỏ ước mơ. Nhưng cũng phải thừa nhận rằng trong thực tế chuyện như vậy sẽ không hay xảy ra, chẳng ai muốn chuốc một đống phiền phức vào người như thế đâu.

Câu chuyện có vẻ đã kết thúc một cách trọn vẹn, những con người yêu nhau vẫn được ở bên nhau, những lời hứa cũng đã được thực hiện. Giọng văn nhẹ nhàng êm dịu, nhưng quyển sách không gây được ấn tượng mạnh cho mình, không khiến mình phải nhớ mãi.
Profile Image for Khánh Ngô.
189 reviews6 followers
October 21, 2020
Câu chuyện chiến tranh nhưng không quá nặng nề và khốc liệt như những tác phẩm khác. Có sự nhẹ nhàng thanh thản, như là tìm niềm vui nhỏ bé và những giây phút yên bình trong bão tố chiến tranh. Rabaul thật đẹp, cả bầu trời, mặt biển và con người. Thật may hai con người ấy đã an toàn vượt qua bom đạn chiến tranh để có thể cùng nhau trở về với quê hương và theo đuổi ước mơ của đời mình. May thật. Và cuối cùng thì người có tình sẽ thành thân thuộc. Như pháo hoa xanh nở rộ giữa trời đêm hay như Gekko vươn mình lao vào bầu trời đầy tinh tú trên thảm mây bềnh bồng. Khắc sâu và sáng rõ.
Profile Image for Thuy Quynh Nguyen.
99 reviews22 followers
February 26, 2021
Đẹp, nhưng không buồn.
Mọi thứ cứ nhẹ nhàng, dịu dàng như tình yêu của Rokuro vậy. Một tình yêu thời chiến dù có khói lửa mịt mù vẫn giữ được sự trong trẻo. Họ muốn sống hạnh phúc bên nhau nhưng lại hứa sẽ chết cùng nhau.
1 review
Want to read
June 5, 2020
Các bạn có thể cho mình xin link đọc đc ko
Mình tìm ko thấy ạ
Thanksssss
Profile Image for Hoang.
80 reviews1 follower
August 27, 2021
Đam mỹ HE, viết từ góc nhìn của lính Nhật trong WW2.
This entire review has been hidden because of spoilers.
1 review
November 8, 2021
11đ hay quá hay luôn á mọi người ơi mình myaf cuốn này nắm ngoái mà giờ mới lôi ra đọc thật tiếc khi không đọc nó sớm hơn
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Ha Ha.
51 reviews8 followers
April 24, 2024
Tình yêu đôi lứa, tình yêu Tổ quốc, tình yêu gia đình - tất cả đều có trong cuốn sách này. Giản dị, dễ đọc và quá xúc động. Huhu.
Profile Image for danh.
73 reviews
October 12, 2022
Trong những trang đầu tiên Kỷ niệm xanh không có gì thu hút mình hết. Nhưng từ lúc nhân vật Wataru xuất hiện thì mọi thứ đã thay đổi, mình không thể đọc song song hai cuốn một lúc được, chỉ có thể đọc một mình nó mà thôi.

Giữa chiến tranh, tình yêu vẫn luôn le lói giữa những thời khắc hiểm nguy. Tình yêu đó là thứ tình yêu mạnh mẽ nhất, dũng cảm nhất và rất đáng trân trọng.

Mặc dù lúc đọc được hơn nửa cuốn mình bị shock vì cái tật tò mò, nhưng dường như tác giả đã đi trước một bước, đánh bật sự tò mò của tác giả khiến mình cảm thấy yên lòng không thôi.
Trong bối cảnh chiến tranh mà một người mất một người ở lại thì cũng dễ chấp nhận thôi, nhưng mình luôn thích những tình yêu có cái kết hạnh phúc.

Kỷ niệm xanh không hẳn nhẹ nhàng và khiến mình chilling khi đọc, hay nó cũng chẳng có gì nổi trội so với nhiều cuốn sách mình từng đọc trước đó, nhưng có điều gì đó, chả rõ là điều gì, có lẽ do sự "không trông mong" nhiều vào cuốn sách và còn nghĩ nó là một cuốn sách dở (nữa cơ :)) đã khiến mình khá thoả mãn, hay là, cảm thấy hơn mình mong đợi.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Displaying 1 - 16 of 16 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.