Jump to ratings and reviews
Rate this book

فلسفه هنر هایدگر

Rate this book
This book, the first comprehensive study in English of Heidegger's philosophy of art, starts in the mid-1930s with Heidegger's discussion of the Greek temple and his Hegelian declaration that a great artwork gathers together an entire culture in affirmative celebration of its foundational 'truth', and that, by this criterion, art in modernity is 'dead'. His subsequent work on Holderlin, whom he later identified as the decisive influence on his mature philosophy, led him into a passionate engagement with the art of Rilke, Cezanne, Klee and Zen Buddhism, liberating him not only from the overly restrictive conception of art of the mid-1930s but also from the disastrous politics of the period. Drawing on material hitherto unknown in the anglophone world, Young establishes a new account of Heidegger's philosophy of art and shows that his famous essay 'The Origin of the Work of Art' is its beginning, not its end.

280 pages, رقعي

First published January 1, 2005

11 people are currently reading
231 people want to read

About the author

Julian Young

42 books31 followers

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
21 (25%)
4 stars
32 (38%)
3 stars
26 (30%)
2 stars
3 (3%)
1 star
2 (2%)
Displaying 1 - 7 of 7 reviews
Profile Image for مسعود حسینی.
Author 27 books161 followers
August 9, 2015
این کتاب و کتاب سرآغاز کار هنری یک تاثیر بزرگ روی من گذاشتن، و اون اینکه علاقه ام به هنر به منزله ی موضوعی فلسفی رو زنده یا احیا کردن. تفکر هگل مبنی بر مرگ هنر واقعا بر من مسلط شده بود. ولی هایدگر لااقل تا حدی لزوم پرداختن به فلسفه هنر رو در عصر پسا مدرن توجیه کرد برام.
کتاب فلسفه هنر هایدگر به قلم جولی ین یانگ دارای چهار بخشه. بخش اول شرحی بر کتاب سرآغاز کار هنریه. بخش دوم و سوم به شرح دیدگاه های هایدگر درباره ی اشعار هلدرلین اختصاص داره. و بخش آخر به شرح دیدگاه های هایدگر درباره هنر پسامدرن می پردازه.

لب حرف هایدگر اینه که حرف هگل درست نیست. به عبارت دیگه، هنر هنوز هم می تونه جایگاه تذوت حقیقت باشه، چنانکه در برخی نقاشی های سزان و کله و ون گوگ می بینیم. یانگ حتی به این نکته هم می پردازه که با اینکه هایدگر سینما رو نوعی هنر مدرن، بازنمودی، می دونه، اما مثلا در سینمای برگمان شاهد همون چیزی هستیم که در نقاشی سزان.

اما حرف هایدگر چیه؟ هایدگر میگه حقیقت اولا امری است تاریخی (یعنی مثل افلاطون یا هر حقیقت بی زمانی ناحقیقته). دوما حقیقت ناپوشیدگیه. یعنی حقیقت همواره به مثابه روشناییه امری تاریک، حقیقته. به بیان ساده تر، حقیقت تجلی امری خودپوشانه. امر خودپوشان همواره تا حدی خودش رو به نور عالم های ما تسلیم می کنه اما هرگز خود رو به تمام و کمال تسلیم روشنایی یا عالم نمی کنه بلکه در عین حال که خودش رو آشکار می کنه، پنهان هم می کنه. ساده ترش کنم: وقتی به ماه نگاه می کنید، می دونید که ماه وجهی ناآشکار هم داره، حالا اگه کسی بگه حقیقت ماه همین وجه آشکاره ماهه، حرفش نادرسته. مدرنیته سعی می کنه همه چیز رو به نور عالم های ما دربیاره و از پوشیدگی متنفره. هگل از این حیث نماد نیهیلیسمه. ارتباط نیهیلیسم با این تلقی از حقیقت چیه؟ نیهیلیسم یعنی این که گمان کنیم به روح مطلق دست پیدا کردیم، یعنی توانسته ایم کل پوشیدگی رو به نور عالم هامون دربیاریم. نیهیلیسم یعنی اینکه بشر گمان می کنه دیگه هیچ معنایی در جهان نیست چون همه ی معانی آشکار شدن. حرف هایدگر اینه که نه، همه ی معانی آشکار نشدن، بلکه وجود همواره وجهی پوشیده داره که در تاریخ خودش رو به ما نشون می ده و هرگز به تمامی تسلیم ما نمیشه.

حالا ربط حقیقت به مثابه ناپوشیدگی با هنر چیه؟
هنر نقاشی رو بگیریم. در نقاشی جفتی کفش اثر ون گوگ، یک تصویر پیش زمینه داریم و یک تصویر پس زمینه. هایدگر معتقده که وقتی به نحو پدیدارشناسانه به این نقاشی نگاه کنیم، متوجه میشیم که پیوسته از پس زمینه، تصاویری به پیش زمینه هجوم می آرن اما اشکال اونها تثبیت نمیشه. گویی پس زمینه همون امر پوشیده است که خودش رو آشکار می کنه و نمی کنه. این اتفاق در نقاشی های سزان و کله هم می افته. اما کوبیسم پیکاسو که سعی می کنه همه ی وجوه سوژه ی خودش رو نمایش بده، هنری مدرنه و لذا نیهیلیستی.

مطمئنم هر دانشجوی فلسفه از مطالعه ی این کتار چیزهای زیادی یاد می گیره.
Profile Image for Linh Trieu.
18 reviews
August 31, 2020
Khi mua cuốn này mình chỉ muốn trả lời được câu hỏi: “Nghệ thuật là gì? Bản chất của các tác phẩm nghệ thuật là gì?” và với vốn kiến thức triết học cũng như chuyên ngành về nghệ thuật nông cạn của mình thì chỉ với cuốn sách này mình đã tìm ra được câu trả lời. Cuốn sách là một nghiên cứu của tác giả về quan điểm của triết gia Martin Heidegger, mình chỉ biết ổng là một triết gia nổi tiếng người Đức đi tìm bản chất sự tồn tại và cấu trúc bản thể của con người.
Ông cho rằng: nghệ thuật hiện đại cho thấy sự chiến thắng về thẩm mỹ nhưng lại là môi trường giết chết đi nghệ thuật và nghệ thuật hiện đại là tầm thường, suy đồi. Vì ông quan niệm: “nghệ thuật chân chính là nghệ thuật Hy Lạp, khi mà tác phẩm nghệ thuật “khai quang” những gì thường “che giấu và tự thoái ẩn”, nó làm trong suốt những gì thường mờ đục, nó “phát biểu rõ ràng những gì thường ngầm ẩn” còn nghệ thuật hiện đại chỉ là trải nghiệm thẩm mỹ bởi nó khiến ra nghỉ ngơi và thư giãn, đây chỉ là một hình thức giải tỏa căng thẳng. Đọc cuốn này làm mình nhớ đến cuộc tranh luận “nghệ thuật vị nghệ thuật” và “nghệ thuật vị nhân sinh” trong văn học Việt Nam giai đoạn 1935-1939. Nếu các cậu muốn phản biện quan điểm của Heidegger thì hãy đọc cuốn này nhé, hoặc các em cấp 3 thi học sinh giỏi văn mà phải phân tích tác phẩm ấy, rảnh rảnh đọc cuốn này cũng tích góp được nhiều tư liệu đó.
Dưới con mắt của kẻ nghiệp dư đi tìm tri thức thì mình thấy cuốn này đọc hay và có thêm kiến thức cùng cái nhìn rộng hơn về nghệ thuật nói chung và đặc biệt là các tác phẩm văn học nói riêng. Tuy nhiên cũng nên có kiến thức cơ bản về triết học cũng như văn học, nghệ thuật khi đọc sẽ khai thác được nhiều giá trị từ cuốn sách hơn.
Profile Image for Billie Pritchett.
1,214 reviews122 followers
January 19, 2023
Julian Young's Heidegger's Philosophy of Art is pretty helpful in extrapolating philosopher Martin Heidegger's philosophy of art. Its best explication is the first part, which involves a close reading of Heidegger's infamous essay, "The Origin of the Work of Art," in which, Young argues, Heidegger pushes a thesis similar to Hegel's.

Basically, Heidegger's contention is that great art is a thing of the past, but artists might one day be able to inaugurate a new generation of great art. Great art is the kind of artwork that draws people together. We see it embodied in, say, Homer, which defined what it meant for the Greeks to be Greek. We also see it in Michelangelo's frescos in the Sistine Chapel, which drew Europeans of the High Renaissance together in their understanding in relation to God.

But in contrast to previous epochs, Heidegger thinks there's no work of art today that could draw us all together, and that's because of our relationship to technology, which has desacralized, he believes, our relationship with nature and each other. Of course, Heidegger's not wrong about the exploitative nature of modern times, but a better diagnostician would have said the problem was capitalism. If only Heidegger could have drawn upon some German precursor who had diagnosed the trouble with our material conditions...

Anyway, Young's explication of Heidegger's essay is very good, but I find parts two and three of this book, which try to show the changes in Heidegger's thinking vis-à-vis Heidegger's writings on Friedrich Holderlin to be less convincing. Although—whatever—I do buy that in Heidegger's later period, he became more optimistic about social possibilities and the possibilities for great art.

Read this if you read Heidegger's "Origin of the Work of Art" and it doesn't make sense to you.
Profile Image for Kie.
68 reviews20 followers
May 9, 2021
Mất hơn tháng để đọc hết. Xét về tổng thể, Julian Young đã đưa mình qua khá nhiều lần bất ngờ và thán phục với Heidegger và triết học của ông, cái nhìn của ông về thi ca và nghệ thuật. Mình đã học hỏi được một số kiến thức và nhận định giá trị. Nhưng về bản dịch thì quả thật chắc do dịch quá sát câu chữ, nên thành ra trúc trắc và khó theo sát nếu người đọc lỡ xao nhãng. Có lẽ nhờ nội dung thú vị, mình vẫn có thể bị cuốn theo dòng tư duy của nghiên cứu này. Tóm lại, đây là cuốn sách khá khó đọc với người đọc mới với triết học. Mình tạm để 3 sao, để đọc bản tiếng anh rồi sẽ suy nghĩ thêm
Profile Image for Minh LeQuang.
5 reviews
Read
October 1, 2021
Một quyển sách học thuật khó đọc, khô khan. Sách mở ra những vấn đề rất hay về nghệ thuật lớn một thứ đã bị mất dần theo thời gian và những biến tướng phân mảnh do lý tính, khoa hoc chi phối. Quan trọng nhất là bạn sẽ biết được góc nhìn của ông về một “nghệ thuật” đúng nghĩa ra sao và mở rộng thế giới quan cho ta.
Tôi đọc được 1 nửa lần thứ 2 nhận ra là sách không hợp với bản thân hiện tại.
Profile Image for Scott Weyandt.
52 reviews2 followers
September 4, 2022
Extremely thorough review of Heidegger’s writing and thinking about art. At critical junctures Young appears to force Heidegger’s thinking into the structure of his analysis and perhaps more disappointing doesn’t linger sufficiently on the key artworks by Cezanne, Klee, etc.

For an essential and excellent review of this book see Taylor Carman’s review in The Philosophical Review (2003).
Displaying 1 - 7 of 7 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.