Thương Nhớ Mười Hai
Enlarge cover
Rate this book
Clear rating

Thương Nhớ Mười Hai

4.19 of 5 stars 4.19  ·  rating details  ·  136 ratings  ·  4 reviews
Paperback, 283 pages
Published 2006 by Nhà xuất bản Văn Học (first published 1993)
more details... edit details

Friend Reviews

To see what your friends thought of this book, please sign up.

Reader Q&A

To ask other readers questions about Thương Nhớ Mười Hai, please sign up.

Be the first to ask a question about Thương Nhớ Mười Hai

Community Reviews

(showing 1-30 of 233)
filter  |  sort: default (?)  |  rating details
Vo
Đọc xong nhớ nhất một câu là "Thời tiết sao mà đĩ thế," bèn giở từ điển ra xem đĩ ở đây nên hiểu thế nào. Ở trang 414 từ điển tiếng Việt 2010 (Hoàng Phê) bảo rằng "đĩ" là lẳng lơ. Lại ra cửa sổ đứng xem, chợt thấy thời tiết hôm nay cũng đĩ quá, trời trong vắt chỉ điểm đôi cợn mây trắng, nắng vàng nhẹ màu rơm mới khô, gió se se vừa đủ làm từng lỗ chân lông khoan khoái, chẳng biết có giống như cái thời tiết ông VB đã kêu, mà mình thấy nó mơn trớn, nó dụ dỗ, và lúc này chỉ muốn làm một cốc trà vỉa...more
Rosie Nguyen
Đọc Thương nhớ mười hai của Vũ Bằng, cứ như nếm cái vị trái cây đầu hạ, êm êm, ngọt dịu, trong lành và đầy thơ mộng. Nhớ cái ngày tôi ngồi bên hiên nhà người bạn ở Long Xuyên, say mê ôm quyển Thương nhớ mười hai mượn từ tủ sách của nó, vừa đọc vừa mỉm cười nhè nhẹ, rồi ngước nhìn nắng ấm phương nam, thấy sao mà có người viết hay đến thế, văn phong chữ nghĩa sao mà tuyệt đến thế, hay đến nhói cả tim.

Điều nổi bật của Thương nhớ mười hai là tả cảnh vật, món ăn, tinh thần con người suốt mười hai th...more
Van Duong
Lòng người xa nhà y như thể là khúc gỗ bị mối ăn, mục nát từ lúc nào không biết. Trông bề ngoài thì không có gì khác lạ, nhưng cầm một cánh hoa khẽ đạp vào thử mà xem: tiếng gỗ kêu nghe mệt mỏi, u buồn, mà nếu gõ mạnh thêm chút nữa, ta sẽ thấy gỗ vỡ tan, để lộ ra tảng mục lỗ chỗ như tổ ong, tiết ra một thứ bụi vàng hanh hao, nhạt nhẽo. Con tim của người khách tương tư cố lí cũng đau ốm y như là gỗ mục.
Một nỗi buồn se sắt xâm chiếm đầu óc ta.

Buồn thì ngâm thơ:

Biệt li ai kể xiết lời,
Vì hoa cách mặ...more
Hieu Dang
Lâu lâu phải đọc lại để sống cho chậm hơn và cho nhiều ... nhớ thương hơn :-)
Mox Believe
Mox Believe is currently reading it
Aug 27, 2014
Muahavang.27gmail.com
Muahavang.27gmail.com marked it as to-read
Aug 25, 2014
Ngoc Diem
Ngoc Diem marked it as to-read
Aug 20, 2014
Mizuna Thủyy nguyễn
Mizuna Thủyy nguyễn marked it as to-read
Aug 20, 2014
Vu Hien
Vu Hien marked it as to-read
Aug 16, 2014
Thùy Tiên
Thùy Tiên marked it as to-read
Jul 28, 2014
My My
My My marked it as to-read
Jul 20, 2014
Lê Thanh
Lê Thanh marked it as to-read
Jul 17, 2014
Bư Nynie
Bư Nynie marked it as to-read
Jul 09, 2014
Cường Đỗ văn
Cường Đỗ văn marked it as to-read
Jul 06, 2014
Đong Huynh
Đong Huynh marked it as to-read
Jul 21, 2014
Thuy Quach
Thuy Quach marked it as to-read
Jun 23, 2014
hylac
hylac marked it as to-read
Jun 17, 2014
Beobeoaday
Beobeoaday marked it as to-read
Jun 10, 2014
Nganthai
Nganthai marked it as to-read
Jun 09, 2014
« previous 1 3 4 5 6 7 8 next »
There are no discussion topics on this book yet. Be the first to start one »
1048346
Vũ Bằng (3 tháng 6, 1913 – 7 tháng 4, 1984), tên thật là Vũ Đăng Bằng, là một nhà văn, nhà báo nổi tiếng. Ông là người có sở trường về viết truyện ngắn, tùy bút, bút kí,... Ngoài bút hiệu Vũ Bằng, ông còn ký với các bút hiệu khác: Tiêu Liêu, Vịt Con, Thiên Thư, Vạn Lý Trình, Lê Tâm, Hoàng Thị Trâm...

More about Vũ Bằng...
Miếng Ngon Hà Nội Bốn mươi năm nói láo Món lạ miền Nam Cai Các tác phẩm mới tìm thấy

Share This Book

“…Ơi những người thiên lý tương tư! Nếu bất ngờ những dòng sau đây có lạc vào tay bạn, mà thấy nói được lên một mối cảm hoài của bạn vẫn chất chứa ở bên lòng, thế là kẻ viết bài này lấy làm mãn nguyện lắm rồi. Đời mà có một người vui cái vui của mình, buồn cái buồn của mình, chẳng là đủ rồi sao, có tâm sự trong lòng, lặng nhìn nhau không nói mà cũng cảm biết, thế chẳng là đủ rồi sao?” 7 likes
“Ai cũng có thể bị huyễn hoặc vì vàng son, ai cũng có thể mê say nhất thời những cái lông nheo giả uốn cong lên như đào chiếu bóng, những cái vú nhân tạo bằng cao su bơm, những cái điệu bộ nhân tạo đi vắt va vắt vẻo, những mái tóc "mượn" của các mỹ viện, những mùi thơm vương giả... Nhưng rồi có một lúc người xế bóng sẽ thấy rằng cái đẹp của quê hương ta là cái đẹp của cỏ biếc, xoan đào, hương thơm của ta là hương thơm của cau xanh, lúa vàng chứ đâu phải cái đẹp của con mắt xếch vẽ xanh, của tấm mini mời mọc "tí ti thôi nhé'', của đôi môi tô theo kiểu Mỹ trông như môi người chết trôi; mà cũng đâu có phải là hương thơm của dầu thơm "Santalia", "Kiss Me" hoà với hơi người tạo thành một mùi thú vật đang kì "con nước".” 4 likes
More quotes…